Đêm 12 ngày 12
Đêm 12 ngày 12
Tối 18 tháng 12 năm 1972, tôi đang ở Hà Nội thì còi báo động vang lên. Mọi người chạy xuống hầm. Tôi ôm theo một chiếc đèn pin nhỏ. Khi tiếng bom đầu tiên dội xuống, đất rung lên từng nhịp. Trong hầm tối, chỉ nghe tiếng thở và tiếng trẻ con khóc. Một cụ già bên cạnh khẽ nói: “B-52 đấy.” Tôi chưa từng nghe âm thanh nào nặng như vậy. Mỗi lần bom rơi, không khí như bị ép lại. Khi tiếng nổ thưa dần, tôi leo lên khỏi hầm. Trên trời, những vệt sáng của pháo phòng không vẫn còn. Xa xa, một góc thành phố bốc khói. Nhưng điều tôi nhớ nhất không phải là cảnh đó, mà là lúc quay xuống hầm, thấy mọi người vẫn ngồi sát



