Đêm cuối cùng trước bình minh
Đêm cuối cùng trước bình minh
Đêm 29 rạng sáng 30/4/1975, tôi gần như không ngủ. Từ xa vọng về tiếng súng, tiếng xe, tiếng trực thăng thỉnh thoảng quần trên trời Sài Gòn. Ai cũng biết thời cuộc đang đổi thay rất nhanh.
Trong căn nhà nhỏ, mẹ tôi gói sẵn ít đồ đề phòng bất trắc. Nhưng cha tôi bảo: “Ráng chờ sáng, chắc mọi chuyện sắp xong rồi.” Câu nói ấy làm cả nhà vừa lo vừa hy vọng.
Khi trời hửng sáng, đường phố bớt căng thẳng hơn tôi tưởng. Đến trưa, tin chiến thắng lan khắp nơi. Người ta gọi nhau ra đường, hỏi nhau đã nghe chưa, đã biết chưa. Có người mang bánh trái chia hàng xóm như ngày hội.
Tôi nhận ra đêm dài nào rồi cũng có bình minh. Sau bao năm chia cắt và mất mát, đất nước cuối cùng đã bước sang một ngày mới. Với tôi, đó là đêm cuối cùng của chiến tranh và buổi sáng đầu tiên của hòa bình.



