Cựu Thanh niên xung phong

Đêm gác cuối cùng

Hà Tĩnh11/04/2026NGUYỄN ĐÌNH VŨ (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

thôi. Khoảng nửa đêm, tôi vào nghỉ, Tuấn nhận ca gác. Không ai ngờ đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh còn sống. Một loạt pháo bất ngờ dội xuống. Cả khu rừng rung chuyển. Tôi lao ra ngoài, gọi lớn:
— Tuấn! Không có tiếng trả lời. Khi chúng tôi tìm thấy anh, Tuấn đã nằm đó, vẫn trong tư thế cầm súng, hướng về phía địch. Anh đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng để bảo vệ đơn vị. Sau trận đó, chúng tôi tiếp tục hành quân. Không ai nói nhiều, nhưng trong lòng mỗi người đều mang theo hình ảnh của Tuấn. Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, tôi trở về quê anh. Căn nhà nhỏ vẫn còn đó, mẹ anh tóc đã bạc trắng. Tôi kể lại đêm cuối cùng ấy. Bà lặng im, rồi nói:
— Nó đã sống đúng như nó mong muốn… là bảo vệ mọi người. Đến bây giờ, mỗi khi đêm xuống, tôi vẫn nhớ ánh mắt và nụ cười của Tuấn. Anh ra đi, nhưng đã để lại trong tôi một lời nhắc: sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống. Đêm gác ấy, với tôi, chưa bao giờ kết thúc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn