Đêm giữ cầu giữa mưa bom
Câu chuyện về đêm giữa cây cầu với hàng loạt mưa bom của Mỹ
Những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, vùng đất Cẩm Duệ là nơi tuyến lửa, ngày đêm oằn mình dưới bom đạn. Trong ký ức của bác Trần Văn Hòa, khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, hình ảnh không thể nào quên là những đêm cùng dân quân xã bám trụ bên cây cầu nhỏ nối vào trung tâm xã.
Cây cầu ấy không lớn, chỉ đủ cho xe thồ, bộ đội hành quân và những chuyến hàng tiếp tế đi qua. Nhưng với quân địch, đó là “mạch máu” cần phải cắt đứt. Vì vậy, hầu như đêm nào máy bay cũng quần thảo, trút bom xuống khu vực.
Một đêm cuối năm 1972, trời mưa tầm tã, tiếng còi báo động vang lên xé màn đêm. Dân quân và thanh niên xung phong lập tức lao ra vị trí. Bom nổ sáng rực cả cánh đồng, đất đá tung lên mù mịt. Một nhịp cầu bị đánh sập.
Không ai bảo ai, dưới làn bom còn chưa dứt, những người thanh niên áo nâu, chân đất đã lao xuống dòng nước lạnh buốt, dùng tre, gỗ, dây thép chằng lại từng mối nối. Người này ngã xuống vì sức ép bom, người khác lập tức thay vào.
Bác Hòa kể, lúc ấy ai cũng chỉ có một suy nghĩ: cầu phải thông trước sáng để bộ đội hành quân kịp giờ.
Gần 3 giờ sáng, cây cầu tạm được nối lại. Những đoàn xe đạp thồ chở lương thực, thuốc men lặng lẽ vượt qua trong ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải đen. Tiếng bánh xe lăn trên mặt cầu lẫn trong tiếng mưa khiến ai nấy đều nghẹn ngào.
Đến giờ, mỗi lần đi qua cây cầu bê tông khang trang hôm nay, bác Hòa vẫn lặng người nhớ về đêm mưa bom năm ấy – nơi tuổi trẻ quê hương đã viết nên một thời hoa lửa bằng chính máu, mồ hôi và lòng quả cảm.



