Đêm giữ cầu Long Biên-NDC
Đêm ấy, Hà Nội báo động. Tiếng còi hú vang lên dồn dập, ánh đèn phòng không quét ngang bầu trời. Máy bay địch bắt đầu tiến vào khu vực trung tâm, mục tiêu là cầu Long Biên – tuyến giao thông quan trọng nối hai bờ sông Hồng.
Đêm ấy, Hà Nội báo động. Tiếng còi hú vang lên dồn dập, ánh đèn phòng không quét ngang bầu trời. Máy bay địch bắt đầu tiến vào khu vực trung tâm, mục tiêu là cầu Long Biên – tuyến giao thông quan trọng nối hai bờ sông Hồng.
Đơn vị tự vệ được lệnh triển khai ngay tại khu vực đầu cầu. Ai nấy đều hiểu rõ: cầu còn thì mạch giao thông còn, cầu mất thì việc tiếp tế sẽ gặp nguy hiểm.
Đứng bên bệ súng, nhìn lên bầu trời đen đặc. Chỉ ít phút sau, từng loạt bom bắt đầu rơi xuống. Đất rung lên, khói bụi mù mịt, tiếng nổ dội vào lồng ngực như muốn bật ra.
Bám chặt trận địa, liên tục quan sát và điều chỉnh hỏa lực. Có lúc máy bay bay rất thấp, gần như nín thở khi siết cò. Cả bầu trời như rực sáng bởi đạn phòng không.
Sau nhiều đợt tấn công, địch buộc phải rút lui. Cầu Long Biên vẫn đứng vững giữa khói lửa.
Khi tiếng còi báo yên vang lên, tay đã tê cứng, áo ướt đẫm mồ hôi. Nhưng trong lòng lại rất nhẹ nhõm, vì đã giữ được cây cầu quan trọng của Thủ đô.
Đến bây giờ, mỗi khi đi qua cầu Long Biên, vẫn nhớ như in đêm ấy – một đêm của tuổi trẻ, của bom đạn, và của niềm tin không bao giờ tắt.



