Đêm hành quân
Đêm hành quân
Bác nhớ những đêm hành quân dưới ánh trăng mờ, không khí mát hơn ban ngày nhưng lại đầy căng thẳng. Cả đơn vị đi thành hàng dài, bước chân nhẹ nhàng để không gây tiếng động. Ánh trăng chiếu xuống làm bóng người kéo dài trên mặt đất. Bác luôn giữ khoảng cách với người phía trước nhưng vẫn đủ gần để không lạc đội hình. Mỗi bước đi đều phải cẩn thận vì chỉ cần sơ suất là có thể gặp nguy hiểm. Xa xa đôi khi vang lên tiếng súng khiến ai cũng cảnh giác. Bác nghe rõ cả tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Không ai nói chuyện, chỉ có tiếng bước chân đều đều. Những lúc như vậy, bác cảm nhận rõ sự gắn kết giữa anh em. Dù mệt, không ai dừng lại. Có người vấp ngã nhưng lập tức đứng dậy đi tiếp. Đường dài tưởng như vô tận nhưng cuối cùng cũng vượt qua. Khi trời sáng, đơn vị đã đến nơi an toàn. Bác nhìn lại chặng đường đã đi mà thấy tự hào. Những đêm hành quân như thế đã rèn luyện ý chí cho bác.



