Đêm không ánh lửa
Đêm đó, chúng tôi hành quân mà không được phép dùng bất kỳ ánh sáng nào. Ngay cả một tia lửa nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị bị lộ. Chúng tôi đi trong bóng tối hoàn toàn, chỉ dựa vào cảm giác và người phía trước. Có lúc tôi không nhìn thấy gì, chỉ nghe tiếng bước chân. Mỗi người đặt tay lên vai người trước để không bị lạc. Không ai nói chuyện, chỉ có hơi thở và nhịp bước. Đó là một trong những đêm dài nhất tôi từng trải qua. Khi đến nơi an toàn, tôi mới nhận ra mình đã nín thở suốt quãng đường dài.



