Đêm không có ánh sáng
Đêm ấy tối hơn mọi đêm. Không phải vì thiếu ánh trăng, mà vì cảm giác bao trùm khiến mọi thứ trở nên nặng nề.
Đơn vị anh dừng lại giữa một khoảng rừng. Không ai nói nhiều.
Một người khẽ hỏi: “Bao giờ sáng?”
Không ai trả lời.
Không phải vì không biết,
mà vì câu hỏi ấy không có ý nghĩa trong hoàn cảnh đó.
Anh ngồi dựa vào một thân cây, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.
Trong bóng tối, mọi thứ trở nên rõ hơn—
tiếng thở,
tiếng lá,
và cả sự im lặng.
Một lúc sau, có tiếng động lạ.
Không lớn. Nhưng đủ khiến mọi người cảnh giác.
Khoảnh khắc ấy kéo dài.
Không ai di chuyển. Không ai lên tiếng.
Chỉ có sự tập trung cao độ.
Rồi mọi thứ qua đi.
Không có biến cố lớn.
Nhưng không ai thở phào.
Vì họ biết—
điều nguy hiểm không nằm ở khoảnh khắc vừa rồi,
mà nằm ở sự căng thẳng kéo dài.
Khi ánh sáng bắt đầu xuất hiện, không ai reo lên.
Chỉ có một sự nhẹ đi rất khẽ.
Anh nhìn lên. Ánh sáng vẫn như mọi ngày.
Nhưng anh biết—
mình đã đi qua một đêm không chỉ thiếu ánh sáng,
mà còn thiếu cả cảm giác an toàn.
Và chính những đêm như vậy
dạy con người hiểu giá trị của bình yên.



