ĐÊM KHÔNG NGỦ
Đêm xuống, khi tiếng bom vừa tạm lắng, con đường lại hiện ra nham nhở những hố sâu còn bốc khói. Không ai bảo ai, những người thanh niên xung phong lại cầm cuốc, xẻng lao ra mặt đường. Ánh đèn pin le lói, hòa cùng ánh trăng mờ, soi rõ những gương mặt còn rất trẻ nhưng đã sạm đi vì khói bụi.
Họ làm việc trong im lặng, chỉ nghe tiếng đất đá lấp hố, tiếng thở gấp xen lẫn những câu gọi nhau khe khẽ. Có lúc máy bay quay lại, tất cả vội nằm rạp xuống, chờ tiếng nổ qua đi rồi lại bật dậy, tiếp tục công việc còn dang dở. Không ai nghĩ đến nghỉ ngơi, bởi họ hiểu, mỗi con đường được thông suốt là thêm một cơ hội sống cho đồng đội ngoài mặt trận.
Gần sáng, con đường tạm thời được san phẳng. Một cô gái trẻ ngồi bệt xuống, lau vội giọt mồ hôi, rồi bật cười: “Đêm nay lại thắng rồi nhé!” Tiếng cười ấy lan ra, xua tan đi mệt mỏi, xua cả nỗi sợ hãi vẫn còn đâu đó.
Trong “thời hoa lửa”, có những đêm không ngủ như thế…
nhưng chính những đêm ấy đã làm nên bình yên của những ngày sau.



