Đêm không ngủ giữa rừng Trường Sơn
Những đêm căng thẳng và ám ảnh của người lính giữa rừng sâu thời chiến.
Rừng Trường Sơn về đêm không hề yên tĩnh như người ta tưởng. Với anh Phạm Quốc Dũng, đó là những đêm dài đầy căng thẳng, nơi từng âm thanh nhỏ cũng khiến con người phải giật mình cảnh giác.
Tiếng gió rít qua tán lá, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng âm thanh xa xa của máy bay địch tạo nên một bầu không khí nặng nề. Mỗi khi có tiếng động lạ, cả đơn vị lại nín thở, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Có những đêm, anh và đồng đội phải nằm im hàng giờ liền dưới hầm đất, không dám cử động, chỉ để tránh bị phát hiện.
Cái lạnh của rừng sâu thấm dần vào da thịt, nhưng không ai dám nhóm lửa. Ánh sáng nhỏ nhất cũng có thể trở thành mục tiêu. Trong bóng tối ấy, mỗi người lính đều mang trong mình một nỗi lo, nhưng đồng thời cũng là một niềm tin: chỉ cần kiên trì, họ sẽ sống sót và chiến thắng.
Những đêm không ngủ ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ. Dù chiến tranh đã qua đi, nhưng mỗi khi nhớ lại, anh Dũng vẫn cảm nhận rõ ràng nhịp tim dồn dập của những ngày tháng sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.



