Bài viết

ĐÊM MÁU LỬA Ở CHÙA TRÂM KHÊ

Nguyễn Minh Vương

Hải Phòng22/08/2026xã Đường An (Xã Đường An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 20 tháng 4 năm 1954, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt. Ở vùng quê Bình Giang, các cơ sở kháng chiến vẫn hoạt động bí mật, cán bộ thường xuyên phải di chuyển để tránh những cuộc càn quét của quân Pháp.

Tại chùa Trâm Khê, một số cán bộ đang ẩn náu dưới những căn hầm bí mật.

Trong số đó có cán bộ chủ chốt của huyện Mỹ Hào và cán bộ của địa phương.

Đêm hôm ấy, đồng chí Phạm Văn Phổ, Chủ tịch Ủy ban Kháng chiến hành chính xã Thúc Kháng, nhận nhiệm vụ của Huyện ủy Bình Giang mang công văn đến phổ biến kế hoạch chống càn cho cơ sở Thái Hòa.

Ông đến chùa Trâm Khê.

Nhưng quân Pháp đã biết được hoạt động của cán bộ kháng chiến.

Từ Kẻ Sặt, Phủ Vạc, Trương Xá, quân Pháp âm thầm kéo đến bao vây chùa. Trong đêm tối, họ siết chặt vòng vây quanh ngôi chùa.

Phạm Văn Phổ bị bắt.

Ngay tại gốc cây đa, ông bị quân Pháp sát hại.

Nhưng sự việc chưa dừng lại.

Quân Pháp tràn vào chùa lục soát, tìm kiếm những người đang ẩn náu.

Chúng bắt sư thầy Đàm Thanh Vân.

Nhà sư bị đánh đập, tra hỏi để buộc phải khai nơi cán bộ kháng chiến đang ẩn náu.

Nhưng ông không khai một lời.

Nhờ sự im lặng ấy, những cán bộ đang nằm dưới hầm bí mật tại thượng điện chùa vẫn được an toàn.

Đối với những người đang ở dưới hầm, có lẽ từng phút trôi qua đều là một phút sinh tử.

Ở phía trên, quân địch đang lục soát.

Ở phía dưới, những người kháng chiến phải tuyệt đối giữ im lặng.

Chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến tất cả bị phát hiện.

Nhưng những người trong hầm đã không bị lộ.

Sau khi không moi được thông tin, quân Pháp trói nhà sư vào cột rồi châm lửa đốt chùa.

Ngọn lửa bùng lên giữa đêm.

Nhưng bi kịch vẫn chưa kết thúc.

Quân Pháp tiếp tục tràn vào làng Trâm Khê và giết hại hơn 20 người dân.

Đêm ấy, một ngôi làng bình yên trở thành nơi chứng kiến những mất mát khủng khiếp.

Một cán bộ kháng chiến hy sinh.

Một nhà sư bị tra tấn nhưng không khuất phục.

Một ngôi chùa bị đốt.

Hơn 20 người dân bị sát hại.

Tất cả xảy ra chỉ vài tuần trước khi chiến thắng Điện Biên Phủ kết thúc cuộc kháng chiến chống Pháp.

Ngày nay, chùa Trâm Khê không chỉ là một nơi sinh hoạt tín ngưỡng.

Nơi đây còn được nhắc đến như một di tích cách mạng, ghi dấu những năm tháng mà người dân vùng quê này đã phải sống giữa bom đạn, sự truy lùng và những cuộc càn quét khốc liệt.

Điều khiến câu chuyện ấy ám ảnh không chỉ là sự tàn khốc của chiến tranh.

Đó còn là sự gan góc của những người bình thường.

Một cán bộ biết mình có thể hy sinh nhưng vẫn đi làm nhiệm vụ.

Một nhà sư bị đánh đập nhưng không tiết lộ bí mật.

Những người dân dù biết nguy hiểm vẫn cố gắng bảo vệ cơ sở kháng chiến.

Họ không phải những nhân vật xa lạ trong sách lịch sử.

Họ là những con người của chính những làng quê quanh Đường An.

Ngày hôm nay, đứng trước một ngôi chùa bình yên, thật khó tưởng tượng rằng nơi ấy từng có một đêm lửa cháy, tiếng súng vang lên và hơn 20 người dân đã nằm xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn