Đêm mở đường
Đêm mở đường
Tôi nhớ nhất là những đêm mở đường trong mưa bom. Đất đá còn nóng sau khi bom nổ, chúng tôi vẫn lao vào san lấp. Ánh đèn pin yếu ớt nhưng không ai dám bật sáng lâu. Có người vừa làm vừa hát khe khẽ để quên sợ hãi. Chúng tôi coi nhau như anh em trong một nhà. Khi có người bị thương, cả đội cùng chăm sóc. Những lúc như vậy mới thấy tình đồng đội quý giá đến nhường nào. Chiến tranh khắc nghiệt nhưng cũng làm con người gần nhau hơn.



