Đêm nghe tiếng côn trùng
Trong bóng tối, nằm giữa rừng, nghe tiếng dế kêu, tiếng lá xào xạc, bác cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi giữa chiến tranh. Có người tranh thủ ngủ, có người nằm suy nghĩ. Có người khẽ nói về ước mơ sau này – về một mái nhà, một gia đình nhỏ.
Bác Lê Văn An ở Hồng Bàng kể rằng có những đêm hiếm hoi không có tiếng bom đạn, chỉ có tiếng côn trùng rả rích.
“Những đêm như thế quý lắm,” bác nói.
Trong bóng tối, nằm giữa rừng, nghe tiếng dế kêu, tiếng lá xào xạc, bác cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi giữa chiến tranh.
Có người tranh thủ ngủ, có người nằm suy nghĩ. Có người khẽ nói về ước mơ sau này – về một mái nhà, một gia đình nhỏ.
“Chỉ những lúc đó mới thấy mình vẫn là con người bình thường,” bác chia sẻ.
Nhưng những đêm yên tĩnh như vậy không nhiều. Và vì thế, chúng càng trở nên đáng nhớ.
Sau này, mỗi khi đêm xuống ở Hồng Bàng, nghe tiếng côn trùng, bác lại lặng người.
Đó không chỉ là âm thanh của thiên nhiên, mà là tiếng vọng của những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trong một thời đầy biến động.


