Đêm nghe tiếng đất
Trong những đêm tĩnh lặng giữa chiến trường, khi tiếng súng tạm ngưng, anh thường áp tai xuống mặt đất. Không phải để nghe gì cụ thể, mà như để cảm nhận nhịp đập của nơi mình đang đứng.
Đất dường như có tiếng nói riêng. Đó là tiếng của quá khứ, của những bước chân đã đi qua, của những người đã ngã xuống. Trong sự im lặng, anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự thiêng liêng của mảnh đất này.
Có những đêm, anh và đồng đội ngồi cạnh nhau, không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe “tiếng đất”. Đó là cách họ tìm thấy sự bình yên hiếm hoi giữa chiến tranh.
Và chính những khoảnh khắc ấy đã giúp họ giữ được sự vững vàng, giữa một thế giới luôn rung chuyển bởi bom đạn.



