Đêm phục kích ở đèo
Đêm phục kích ở đèo
Tôi là Trần Văn Bình, nguyên du kích xã tại Việt Bắc năm 1947. Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ đêm phục kích quân Pháp trên con đèo đá hẹp năm ấy. Khi quân địch tiến sâu vào căn cứ, đơn vị chúng tôi nhận lệnh phối hợp cùng bộ đội chặn đánh đoàn xe tiếp tế của chúng. Đêm rất lạnh, gió núi thổi buốt da, ai cũng nằm im sau các tảng đá chờ đợi. Gần nửa đêm, tiếng xe cơ giới vang lên từ xa rồi mỗi lúc một gần. Khi chiếc xe đầu tiên lọt vào trận địa, chỉ huy ra hiệu nổ súng. Lập tức đạn bay rền trời, lựu đạn nổ liên tiếp. Địch hoảng loạn nhảy khỏi xe, chạy tán loạn trong bóng tối. Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều xe quân sự bị phá hỏng, số còn lại tháo chạy về phía sau. Sáng hôm sau, bà con trong bản mang nước và khoai sắn đến tiếp tế cho chúng tôi. Ai cũng vui mừng vì thêm một trận thắng nữa đã góp phần giữ vững căn cứ Việt Bắc. Đó là ký ức tôi không bao giờ quên.



