Đêm rời Hà Nội
Đêm rời Hà Nội
Tháng 10 năm 1954, gia đình tôi rời Hà Nội trong một buổi chiều chạng vạng. Mẹ gói ghém đồ vào hai chiếc vali cũ, cha đứng ở cửa nhìn ra phố. Tôi còn nhỏ, chỉ nhớ tiếng bước chân vội và tiếng người gọi nhau. Khi xe chuyển bánh, tôi quay lại nhìn mái nhà lần cuối. Không ai nói sẽ đi bao lâu. Trên đường, có người khóc, có người im lặng. Mẹ tôi không khóc, chỉ nắm tay tôi rất chặt. Nhiều năm sau, khi đọc lại lịch sử, tôi mới hiểu chuyến đi ấy nằm trong một biến động lớn. Nhưng với tôi, nó chỉ là ký ức về một buổi chiều — nơi một đứa trẻ không biết mình đang rời khỏi điều gì, và sẽ đi tới đâu.



