Đêm trắng ở trạm phẫu
Trạm phẫu nằm sâu trong rừng già, ánh đèn dầu leo lét. Đêm ấy, thương binh được cáng về liên tục sau một trận đánh ác liệt. Bác sĩ, y tá làm việc không ngơi tay, mồ hôi hòa lẫn máu trên khuôn mặt hốc hác vì thiếu ngủ.
Có một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng, nắm chặt tay bác sĩ và nói yếu ớt: “Bác ơi, cứu em… em còn chưa kịp viết thư về cho mẹ”. Cả kíp phẫu thuật nén nước mắt, làm việc suốt đêm. Đến rạng sáng, người chiến sĩ được cứu sống. Sau này, anh trở lại trạm phẫu, mang theo lá thư báo tin bình an cho mẹ – bức thư viết bằng tất cả lòng biết ơn.



