ĐÊM TRINH SÁT TRÊN "VÀNH ĐAI LỬA"
Bầu trời Cao Bằng những năm tháng ấy không bao giờ thực sự tối. Những quầng pháo sáng của địch cứ chốc chốc lại bùng lên, soi rõ những hố bom nham nhở và những rặng cây cháy sạm. Đối với người lính trinh sát như ông Nguyễn Văn Sen, đêm tối không phải là lúc nghỉ ngơi, mà là bắt đầu một cuộc đấu trí nghẹt thở với tử thần.
Đêm ấy, tổ trinh sát của ông Sen nhận lệnh luồn sâu vào sát hàng rào căn cứ địch để xác định vị trí các hỏa điểm mới thiết lập. Hành trang của họ tối giản đến mức tối đa: một khẩu AK báng gấp, vài quả lựu đạn bên hông, và quan trọng nhất là bộ quần áo dính bết bùn đất để ngụy trang. "Đi nhẹ, nói khẽ, thở bằng tai" – đó là nguyên tắc nằm lòng. Ông Sen dẫn đầu, thân hình nhỏ nhắn nhưng dẻo dai như một con mèo rừng, lách qua những bụi thép gai sắc lẹm. Tiếng dế kêu rỉ rả dường như cũng nín bặt mỗi khi chân ông chạm nhẹ lên mặt đất đầy mảnh đạn. Khi chỉ còn cách vọng gác địch chừng mươi mét, một quả pháo sáng bất ngờ vọt lên. Cả không gian sáng rực như ban ngày. Ông Sen ra hiệu cho đồng đội nằm im bất động, dán chặt lồng ngực xuống lớp đất ẩm. Trong ánh sáng xanh xao ấy, ông nhìn thấy rõ mồn một họng súng đại liên của địch đang chĩa về phía mình. Tiếng lính địch nói chuyện xì xào, tiếng bật lửa "tách" nghe rợn người. Chỉ cần một hơi thở mạnh, một cái cựa mình, cả tổ sẽ tan xác dưới làn mưa đạn. Giây phút đó, thời gian như ngưng đọng. Ông Sen kể lại rằng, lúc ấy ông không thấy sợ, chỉ thấy tim mình đập nhịp nhàng với nhịp đất mẹ. Ông lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng bụi cây, từng đoạn hào, từng sơ hở trong cách bố phòng của đối phương.
Khi quả pháo sáng lịm dần, bóng tối đậm đặc trở lại, tổ trinh sát lại tiếp tục bò lê. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ: sơ đồ hỏa lực của địch đã nằm gọn trong đầu người tổ trưởng. Trên đường rút về, một cơn mưa rừng bất chợt đổ xuống. Mưa xóa đi dấu vết, nhưng cũng làm đường trơn trượt, nguy hiểm vô cùng bởi những bãi mìn dày đặc. Bằng bản năng và kinh nghiệm dày dặn, ông Sen đã đưa toàn đội vượt qua "vành đai trắng" an toàn trước khi bình minh ló rạng.
"Nghề trinh sát chúng tôi là thế, lập công trong thầm lặng, ra đi không tiếng động và trở về khi cả mặt trận còn đang say ngủ. Mỗi tấc đất đi qua là một lần đánh cược với mạng sống, nhưng nếu không có những bước chân ấy, xương máu anh em trong trận đánh chính quy sẽ còn đổ xuống nhiều hơn." – Ký ức của người lính già.



