Đêm trước giờ xuất kích
Đêm ấy, rừng im ắng khác thường. Không tiếng máy bay, không tiếng pháo vọng xa, chỉ có tiếng gió thổi qua tán lá và tiếng côn trùng rả rích như một bản nhạc buồn trước giờ chia taya tay. Trong căn hầm dã chiến, tiểu đội của Trung ngồi quây quần bên ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh sáng yếu ớt hắt lên những gương mặt sạm nắng, ai cũng trầm ngâm, ít nói hơn thường ngày. Sáng mai, họ sẽ xuất kích đánh vào cứ điểm địch ở ngọn đồi phía tây. Ai cũng hiểu, có thể có người sẽ không trở về. Hùng, cậu lính trẻ nhất đơn vị, lôi trong ba lô ra tấm ảnh gia đình đã nhàu nát. Trong ảnh, bố mẹ cậu đứng trước căn nhà mái ngói, còn cậu thì cười rạng rỡ trong bộ quần áo học sinh.
– “Không biết bao giờ mới được về lại nhà…” – Hùng nói khẽ, như nói với chính mình. Trung nhìn cậu em, giọng chậm rãi:
– “Rồi sẽ về. Nhưng nếu không về được, thì cũng phải để quê hương được yên bình, để những đứa trẻ khác còn có tuổi thơ như em ngày trước.” Cả hầm im lặng. Mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng. Có người nhớ mẹ, có người nhớ vợ mới cưới, có người nhớ con chưa kịp gọi một tiếng “cha”. Những ước mơ giản dị ấy giữa chiến tranh lại trở nên xa xỉ vô cùng. Một chiến sĩ lấy trong túi ra gói thuốc lào cuối cùng, chuyền tay nhau mỗi người một hơi. Khói thuốc cay xè, nhưng làm ấm ngực.
– “Hết trận này, tao mà còn sống, nhất định về cưới vợ.”
Một người nói, cố cười cho nhẹ không khí.
– “Cưới nhớ mời cả tiểu đội nhé!”
Tiếng cười khẽ vang lên, ngắn ngủi nhưng chân thật. Ngoài kia, bầu trời đêm đen đặc. Trung đứng dậy, chỉnh lại dây súng cho từng người. Anh làm việc ấy chậm rãi, cẩn thận như một người anh cả.
– “Mai vào trận, không ai được liều mạng vô ích. Phải sống để còn trở về.” Lời dặn nghe đơn giản nhưng chứa cả sự lo lắng và thương yêu. Trong chiến tranh, sống không chỉ là bản năng, mà còn là trách nhiệm với đồng đội, với gia đình, với tương lai. Khi mọi người nằm xuống nghỉ, Trung vẫn còn thức. Anh nhìn từng gương mặt đang chìm vào giấc ngủ chập chờn. Có thể sáng mai, một vài khuôn mặt này sẽ chỉ còn trong ký ức. Ý nghĩ ấy khiến tim anh thắt lại, nhưng cũng làm ý chí thêm cứng rắn. Đêm trước giờ xuất kích không có những lời hô hào lớn lao. Chỉ có những suy tư lặng lẽ, những ước mơ nhỏ bé và một quyết tâm chung: nếu phải hy sinh, thì hy sinh để đất nước được sống trong hòa bình.



