Cựu chiến binh

ĐI LÊN TỪ BÙN LẦY

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐI LÊN TỪ BÙN LẦY

(Cựu chiến binh Nguyễn Văn Liêm)

Ông Nguyễn Văn Liêm sinh năm 1938, quê ở Tháp Mười – Đồng Tháp, vùng đất mênh mang lau sậy, nơi bùn lầy bám chặt lấy bước chân con người từ lúc lọt lòng. Ở đó, mùa nước nổi không chỉ mang theo cá tôm, mà còn mang theo gian khó, đói nghèo và cả những năm tháng chiến tranh không hẹn ngày yên. Tuổi thơ ông gắn với ruộng trũng, với những buổi lội nước bắt cá, với căn nhà lá thấp lè tè giữa đồng sâu. Khi giặc đến, làng xóm tan hoang, ruộng vườn thành bãi chiến trường. Chiến tranh không hỏi ai sẵn sàng, nó chỉ gõ cửa – và buộc người ta phải lớn lên. Ông Liêm gia nhập bộ đội địa phương, trở thành người lính của chính quê hương mình. Không quân hàm cao, không trận địa hào nhoáng, chiến trường của ông là Đồng Tháp Mười – nơi mỗi bước chân đều lún sâu trong bùn, nơi kênh rạch chằng chịt, cỏ lác che kín lối đi. Người lính nơi đây học cách đi không dấu vết, nằm không tiếng động, sống hòa vào đất, vào nước, vào dân. Những đêm hành quân, bùn quánh đến đầu gối, súng nặng trĩu trên vai. Có khi phải ngâm mình dưới nước hàng giờ để tránh truy quét. Bùn lầy vừa là kẻ thù, vừa là đồng minh, che chở cho người lính trước mưa bom đạn lạc. Trong gian khổ ấy, ông Liêm và đồng đội sống bằng niềm tin giản dị: giữ được đất này là giữ được làng mình. Ông từng chứng kiến đồng đội ngã xuống giữa đồng sâu, không kèn không trống, chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ quanh thân người. Không bia mộ, không tên tuổi, chỉ có ký ức khắc sâu trong lòng những người còn sống. Chính những mất mát lặng thầm ấy đã khiến người lính Nguyễn Văn Liêm càng thêm bền gan, vững chí. Chiến tranh kết thúc. Ông trở về làng, rời quân ngũ, lại lội xuống ruộng, cắm từng hom lúa trên chính mảnh đất từng nhuốm khói lửa. Người lính năm xưa không mang huân chương phô trương, chỉ mang theo một điều chắc chắn: mình đã không lùi bước. Ông sống lặng lẽ, chân chất như đất Tháp Mười. Ít khi kể về chiến tranh, nhưng mỗi mùa nước nổi, mỗi lần nhìn cánh đồng mênh mang, ký ức cũ lại trở về – nơi tuổi trẻ ông đã gửi lại giữa bùn lầy và tiếng súng. Ông Nguyễn Văn Liêm mất năm 2013.
Không ồn ào, không kèn trống. Nhưng trong từng thửa ruộng xanh, trong từng con kênh lặng sóng, vẫn còn đó dấu chân của một người lính đã đi lên từ bùn lầy và lòng yêu nước. Hòa bình hôm nay được dựng lên từ những con người bình dị như thế. Và trách nhiệm của thế hệ trẻ là bước tiếp – vững vàng hơn – trên con đường mà cha anh đã mở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐI LÊN TỪ BÙN LẦY | Câu chuyện thời hoa lửa