Đi qua lửa đạn
Đi qua lửa đạn
Vóc dáng bé nhỏ và sức yếu nên khi nhập ngũ bà Mân chưa thể sử dụng súng AR15 luyện tập quân sự. Các chị trong đơn vị chặt một đoạn tre rồi cột dây cho bà mang theo bên người tập luyện các động tác lăn, lê, bò, trườn... trên nền đất nâu. Sau đó, bà cầm súng theo các chị tham gia nhiều trận đánh khiến đối phương khiếp sợ.

Tờ mờ sáng một ngày cuối năm 1973, bà Mân cùng người chị trung đội phó tên Nhành đến điểm phục kích. Đơn vị chia mỗi tổ 2 người cách nhau chừng trăm mét chặn đối phương tấn công vùng giải phóng chiếm đất, giành dân sau Hiệp định Paris. Hai bà ngồi trong hầm chữ A, phát hiện tiếng khua sột soạt phía đám mía trước mặt nên nổ súng. Bị tập kích bất ngờ, đối phương tháo chạy tán loạn rồi rút lựu đạn ném trả nhưng không trúng đích.
Trong khi đó, có dáng người thấp và khả năng chạy nhanh, bà Đẹp được chỉ huy đơn vị phân công làm giao liên. Giữa những trận chiến, bà mang súng AK báng xếp thoăn thoắt chạy đến giao lệnh của chỉ huy đại đội cho các tổ chiến đấu giữa tiếng súng nổ. Pháo từ các căn cứ của đối phương nã vào trận địa quân ta liên hồi. Đồng đội có công sự che chắn đỡ phần nào nguy hiểm, còn bà Đẹp chạy dưới giao thông hào hay trên mặt đất nên sinh tử cách nhau trong gang tấc. Đạn pháo bay đến, bà vội ngã chúi xuống đất. Mọi người trong công sự như nín thở vì lo cho bà, rồi họ thở phào khi bà đứng dậy và tiếp tục chạy.

"Tôi làm giao liên và chiến đấu nên luôn mang theo súng. Có trận bị thương nặng phải chuyển về tuyến sau điều trị. Sau này giám định, tỷ lệ thương tật tới 81%...", bà Đẹp kể.


