Bài viết

Địa Ngục Phú Quốc

Hải Phòng09/01/2026xã Thái Tân (xã Thái Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” PHÚ QUỐC

Một ngày tháng Bảy, chúng tôi gặp lại ông Trần Quang Nghiêm (87 tuổi) tại thị trấn Vĩnh Lộc, huyện Vĩnh Lộc (Thanh Hóa) – người lính kiên trung trở về từ trại giam Phú Quốc. Dù đã ở tuổi xưa nay hiếm, ký ức về những ngày chiến đấu, bị địch bắt, tra tấn trong lao tù vẫn còn in hằn trong tâm trí ông. Mỗi lần nhắc lại, người lính năm xưa không giấu được những giọt nước mắt – giọt nước mắt của niềm tự hào, của nỗi đau mất mát và tình đồng đội thiêng liêng.

Năm 1965, khi đang là Chánh Văn phòng Ty Giao thông Thanh Hóa, ông Nghiêm nhiều lần xin ra chiến trường nhưng chưa được chấp thuận. Không cam lòng đứng ngoài cuộc chiến, ông đã viết tâm thư bằng chính máu mình, thể hiện quyết tâm cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Ngày 20/2/1965, chàng thanh niên 27 tuổi lên đường nhập ngũ, để lại người vợ trẻ mới cưới 5 ngày cùng cha mẹ già nơi quê nhà.

Ông được biên chế vào C3, D10, E68, F351, trực tiếp chiến đấu trên nhiều mặt trận ác liệt, đặc biệt trong Tết Mậu Thân 1968. Ngày 5/11/1968, khi đang điều trị tại bệnh viện dã chiến ở Quảng Nam, ông bị trọng thương và rơi vào tay địch. Từ đây bắt đầu những ngày tháng “địa ngục trần gian” với các hình thức tra tấn dã man: tra khảo liên tục, dùng kim cắm đầu ngón tay, nhổ răng, đánh đập đến bất tỉnh. Dù vậy, ông vẫn kiên định một lời khai, bảo vệ tổ chức, bảo vệ đồng đội.

Tháng 3/1969, ông bị chuyển ra trại giam Phú Quốc. Trong gần 4 năm bị giam cầm, ông cùng đồng đội kiên cường đấu tranh đòi quyền sống, quyền con người, tổ chức tuyệt thực, phản kháng và vượt ngục. Nhiều đồng chí đã anh dũng hy sinh, lấy máu xương thắp sáng ý chí cách mạng trong chốn lao tù.

Ngày 12/2/1973, theo Hiệp định Paris, ông Nghiêm được trao trả tự do sau gần 4 năm tù đày. Trở về quê hương với thương tật và nỗi đau da cam, ông vẫn sống lạc quan, trân trọng từng ngày được sum họp gia đình.

Ngoài những huân chương cao quý, trong trái tim người lính già Trần Quang Nghiêm, phần thưởng lớn nhất chính là tình đồng chí, đồng đội – thứ ánh sáng không bao giờ tắt giữa bóng tối của lao tù và thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn