Bài viết

ĐIỀU CÒN LẠI SAU NHỮNG NĂM THÁNG

An Giang13/08/2026Xã Hòa Lạc (Đoàn xã Hòa Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian có thể làm thay đổi rất nhiều thứ! Mái tóc đen rồi sẽ bạc, gương mặt trẻ trung rồi sẽ có thêm những nếp nhăn, sức khỏe và dáng vóc của con người cũng dần thay đổi. Nhưng có những điều càng đi qua năm tháng lại càng trở nên đáng quý. Đó là nhân cách, là lòng yêu nước, là sự thủy chung và tinh thần trách nhiệm.

Đó cũng là những điều tôi cảm nhận được khi tìm hiểu về ông Võ Văn Huệ, sinh ngày 10/11/1958, mang cấp bậc Trung sĩ và tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 30/4/1997. Khi nghĩ về những người cựu chiến binh, tôi thường hình dung họ như những cây cổ thụ của quê hương. Cây càng lâu năm thì càng có nhiều dấu vết của thời gian, nhưng cũng chính vì đã đi qua nhiều mùa mưa nắng mà cây trở nên vững vàng hơn. Những người cựu chiến binh cũng vậy, họ đã đi qua những năm tháng của tuổi trẻ, đi qua những biến động của cuộc đời và hôm nay trở về với cuộc sống bình dị. Có thể họ không còn mặc bộ quân phục như ngày trước, có thể những tháng năm ấy đã trở thành ký ức nhưng phẩm chất của người lính vẫn còn đó. Tôi rất trân trọng sự giản dị của các bác, có những người không bao giờ kể về mình bằng những lời lớn lao mà họ thường chỉ nói rằng mình đã làm điều mà một người lính cần làm. Nhưng chính sự khiêm nhường ấy lại khiến tôi càng kính phục. Bởi người thật sự đáng quý không phải là người luôn nói về những gì mình đã làm, mà là người âm thầm làm những điều có ích và không đòi hỏi người khác phải ghi nhận.

Khi tìm hiểu về ông Võ Văn Huệ, tôi nghĩ nhiều đến hai chữ “trách nhiệm”. Một người lính có trách nhiệm với nhiệm vụ của mình. Một người cha có trách nhiệm với gia  đình, một người công dân có trách nhiệm với quê hương và hôm nay, một người cựu chiến binh vẫn có thể tiếp tục truyền lại cho thế hệ trẻ những giá trị mà mình đã gìn giữ suốt cuộc đời. Đó chính là điều tôi cảm thấy quý giá nhất, tôi nhận ra rằng người trẻ chúng tôi đôi khi có rất nhiều điều kiện nhưng lại thiếu sự kiên trì. Chúng tôi có nhiều cơ hội nhưng đôi lúc chưa biết trân trọng, chúng tôi có thể dễ dàng tiếp cận với thông tin, với tri thức, với những điều mới mẻ, nhưng đôi khi lại thiếu những bài học về cách sống. Và những bài học ấy có thể tìm thấy ngay trong chính những người cựu chiến binh đang sống quanh chúng ta. Họ dạy chúng tôi bằng chính cuộc đời của mình, dạy chúng tôi biết chịu khó, dạy chúng tôi biết giữ lời, dạy chúng tôi biết sống nghĩa tình, dạy chúng tôi biết quý trọng hòa bình, dạy chúng tôi rằng một con người có thể không giàu có về vật chất nhưng vẫn có thể giàu có về nhân cách. Tôi nghĩ, đó là những bài học không trường lớp nào có thể dạy chúng ta đầy đủ. Nếu có điều gì tôi muốn nói với các bác cựu chiến binh, có lẽ tôi sẽ nói rằng:“Chúng cháu biết ơn các bác.” Có thể lời nói ấy rất đơn giản, nhưng đó là sự biết ơn thật lòng. Bởi chúng cháu hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được tạo nên từ những đóng góp của rất nhiều thế hệ. Và chúng cháu cũng hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ hôm nay là phải tiếp tục gìn giữ những giá trị tốt đẹp ấy.

Tôi mong rằng những câu chuyện về ông Võ Văn Huệ và những người cựu chiến binh khác sẽ không chỉ được lưu lại trên giấy, mà còn được kể cho con cháu, cho những người trẻ và cho nhiều thế hệ sau để chúng tôi biết rằng quê hương mình từng có những con người như thế. Những con người bình dị nhưng đáng kính, những con người đã đi qua một thời gian khó và để lại cho hôm nay một cuộc sống bình yên. Với tôi, đó chính là điều còn lại đẹp nhất sau những năm tháng. Không phải là những lời ca ngợi, không phải là những điều hào nhoáng, mà là một nhân cách đẹp, một tấm lòng với quê hương và một thế hệ đã sống trọn vẹn với trách nhiệm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐIỀU CÒN LẠI SAU NHỮNG NĂM THÁNG | Câu chuyện thời hoa lửa