ĐÔ ĐỐC HOA DUY THÀNH – NGỌN LỬA TỪ ĐẤT LINH ĐỘNG
Ngày xưa, trên vùng đất Linh Động trù phú bên những con sông đỏ nặng phù sa – nay là thôn Bảo Hà, xã Vĩnh Hải – có một cậu bé lớn lên giữa tiếng sóng nước và những câu chuyện giữ nước của cha ông. Cậu bé ấy tên là Hoa Duy Thành. Từ thuở thiếu thời, Thành đã nổi tiếng thông minh, ham học, lại tinh thông võ nghệ. Người làng nhìn cậu cưỡi ngựa, múa kiếm, bàn luận binh pháp mà không khỏi thán phục, trìu mến gọi cậu là “Ông Thánh trẻ”.
Khi đất nước lâm nguy, giặc Nguyên – Mông tràn xuống Đại Việt như cơn lũ dữ, Hoa Duy Thành không đứng ngoài thời cuộc. Ông tự nguyện dốc tiền của gia đình, chiêu mộ trai tráng quê hương, ngày đêm rèn luyện quân sĩ. Đối với ông, yêu nước không phải là lời nói, mà là hành động – hành động dấn thân không do dự.
Gia nhập đại quân nhà Trần, Hoa Duy Thành trở thành vị tướng tâm phúc dưới quyền Quốc công Tiết chế Trần Hưng Đạo. Trong cuộc kháng chiến lần thứ hai năm 1285, ông được giao một nhiệm vụ vô cùng trọng đại: chỉ huy lực lượng hộ giá vua Trần rút lui an toàn từ vùng biển An Bang vào Thanh Hóa. Đó không phải là bước lùi của yếu hèn, mà là sự lựa chọn của trí tuệ, để giữ mạch sống cho quốc gia, chờ ngày phản công.
Hai năm sau, trong cuộc kháng chiến lần thứ ba, ngọn lửa yêu nước trong Hoa Duy Thành lại bùng lên dữ dội. Trên dòng sông Bạch Đằng lịch sử, ông cùng nghĩa quân phối hợp với các cánh quân chủ lực, truy kích thuyền lương, chặn đường rút lui của giặc, biến sóng nước và cọc gỗ thành lưỡi gươm sấm sét. Khi nước triều dâng rồi rút, quân Nguyên đại bại, non sông Đại Việt đứng vững trước thử thách ngàn năm.
Sau những năm tháng chinh chiến, Hoa Duy Thành trở về với đất mẹ. Khi ông qua đời, nhân dân nhớ mãi công lao của người con trung liệt đã hiến trọn đời mình cho nước, cho dân. Đình Từ Lâm được dựng lên, tôn ông làm Thành hoàng làng, để khói hương không bao giờ tắt, để thế hệ sau còn được nhắc nhở về một thời hoa lửa.
Ngày nay, giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện về Đô đốc Hoa Duy Thành vẫn lặng lẽ chảy trong ký ức quê hương Vĩnh Hải – như sắc đỏ hoa phượng mỗi mùa hè trở lại, nhắc tuổi trẻ hôm nay sống xứng đáng với những gì cha ông đã gửi lại cho non sông.



