Đỗ Văn Quyên
Đằng sau dáng vẻ bình dị hôm nay của vợ chồng thương binh 80 tuổi là câu chuyện tình gắn liền với những tháng ngày khốc liệt, khi cả hai người từng cận kề cái chết, rồi lại cùng dìu nhau đi tiếp đoạn đời còn lại. Một sáng sớm tại xóm Nhất Đông, thôn Tân Phước Đông, xã Bình Minh (Quảng Ngãi) ngập tràn ánh nắng vàng; từng tia nắng như mật trải dài trên vườn cau, vườn chuối của đôi vợ chồng thương binh Trương Văn Hiệp (Sáu Hiệp) và Huỳnh Thị Lượt. Trong ngôi nhà nhỏ, ông bà ngồi kề nhau, nụ cười hi
Đằng sau dáng vẻ bình dị hôm nay của vợ chồng thương binh 80 tuổi là câu chuyện tình gắn liền với những tháng ngày khốc liệt, khi cả hai người từng cận kề cái chết, rồi lại cùng dìu nhau đi tiếp đoạn đời còn lại. Một sáng sớm tại xóm Nhất Đông, thôn Tân Phước Đông, xã Bình Minh (Quảng Ngãi) ngập tràn ánh nắng vàng; từng tia nắng như mật trải dài trên vườn cau, vườn chuối của đôi vợ chồng thương binh Trương Văn Hiệp (Sáu Hiệp) và Huỳnh Thị Lượt. Trong ngôi nhà nhỏ, ông bà ngồi kề nhau, nụ cười hiền hậu khiến khách lạ dễ dàng cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Thời gian đã làm bạc mái tóc, làm đôi chân khập khiễng, lưng còng… nhưng không thể làm phai đi tình yêu sắt son họ đã trao nhau từ những ngày bom đạn. Những vết thương thời hoa lửa Trong người ông Sáu Hiệp còn sót lại 5 vết thương. Trên khuôn mặt hiền lành là vết lõm sâu bên má phải do mảnh đạn. Cánh tay trái hơi cong, lớp da sần sùi chằng chịt sẹo. Dưới cổ, vết xoáy tròn vẫn còn hằn lại từ viên đạn năm xưa. Đôi chân tập tễnh, các bác sĩ chụp phim từng bảo trong đầu ông vẫn còn sót mảnh kim loại, mỗi khi trời trở gió là đau nhức. Thế nhưng ông thường gạt đi, chỉ mỉm cười: "Quen rồi, nay cũng hết đau luôn, còn sống là may mắn".



