Đóa Hoa Kiên Cường Trên Đỉnh Núi Bà
Đóa Hoa Kiên Cường Trên Đỉnh Núi Bà
Bà Trần Thị Ngọc Mai sinh ngày 12 tháng 10 năm 1952 tại xã Ninh Sơn, thị xã Tây Ninh (nay là phường Ninh Sơn, thành phố Tây Ninh). Lớn lên ngay dưới chân núi Bà Đen hùng vĩ, tuổi thơ của bà gắn liền với những câu chuyện bi tráng về quê hương và những tháng ngày bom đạn cày xới xóm làng. Chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa, cô thiếu nữ tuổi đôi mươi đã gác lại những ước mơ riêng để đi theo tiếng gọi của non sông.
Tuổi thanh xuân gửi lại lưng chừng núi Năm 1968, khi vừa tròn 16 tuổi, bà Mai vinh dự được kết nạp vào đội giao liên kiêm tải thương, bám trụ tại căn cứ Động Kim Quang – một hang động nằm lưng chừng núi Bà Đen. Nơi đây từng là nỗi khiếp sợ của quân thù nhưng lại là mái nhà che chở cho Huyện ủy Tòa Thánh (nay là thị xã Hòa Thành) và các đơn vị bộ đội chủ lực.
Công việc của một nữ giao liên vô cùng gian khổ và hiểm nguy. Hàng đêm, bà cùng đồng đội phải băng rừng, vượt qua những mỏm đá tai mèo sắc nhọn và hệ thống đồn bốt dày đặc của địch để luân chuyển tài liệu, cõng gạo, thuốc men lên núi tiếp tế cho bộ đội, rồi lại tải thương binh về tuyến sau. Có những đêm pháo sáng rực trời, pháo bầy từ các căn cứ địch nã lên núi dữ dội, thiếu nước ngọt trầm trọng, bà và các chị em phải chắt chiu từng giọt nước đọng lại trên vách đá để lau rửa vết thương cho đồng chí. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, nụ cười kiên nghị và sự chăm sóc ân cần của những nữ chiến sĩ như bà Mai đã trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội ta bám trụ kiên cường.
Lặng thầm cống hiến giữa thời bình Ngày đất nước trọn niềm vui, bà Mai trở về mang theo những di chứng của những năm tháng dầm mưa dãi nắng và diệu kỳ thay, ngọn lửa nhiệt huyết trong trái tim người nữ chiến sĩ ấy chưa bao giờ tắt. Sau chiến tranh, bà tiếp tục theo học ngành y và trở thành một y tá tận tụy tại trạm y tế địa phương.
Không chỉ chăm lo sức khỏe cho bà con lối xóm, bà còn tích cực tham gia công tác Hội Liên hiệp Phụ nữ, luôn đi đầu trong các phong trào giúp nhau làm kinh tế, hỗ trợ những gia đình thương binh, liệt sĩ có hoàn cảnh khó khăn. Những nếp nhăn thời gian đã hằn sâu trên khóe mắt, nhưng mỗi khi được các trường học mời đến giao lưu, kể chuyện lịch sử nhân ngày 27/7 hay 22/12, giọng nói của bà vẫn rành rọt, hào sảng như cô giao liên tuổi mười sáu năm nào.
Bà luôn nhắc nhở thế hệ trẻ:
"Tuổi trẻ của chúng tôi là những tháng ngày không tiếc máu xương, lấy đá núi làm giường, lấy sương rừng làm áo. Hòa bình hôm nay được đổi bằng sinh mạng của biết bao người đã hóa thân vào dáng núi. Các cháu được sống trong độc lập, phải biết trân trọng, học hành thành tài để xây dựng quê hương Tây Ninh không chỉ anh hùng trong chiến đấu mà còn giàu đẹp trong thời bình."
Câu chuyện về bà Trần Thị Ngọc Mai và những năm tháng bám trụ tại Động Kim Quang là một nốt nhạc trầm hùng trong bản tráng ca của đất và người Tây Ninh. Hình ảnh người nữ chiến sĩ kiên trung ấy mãi là đóa hoa rừng rực rỡ, ngát hương trên đỉnh núi Bà thiêng liêng.


