Bài viết

ĐÓA SEN TRẮNG" GIỮA BỤI ĐƯỜNG TRỰC TUẤN

Nữ cứu thương trong lực lượng TNXP, người đã gác lại ước mơ giảng đường để lăn lộn trên những cung đường máu lửa, cấp cứu cho đồng đội ngay dưới làn mưa bom. Hiện nay, bà là một lương y tại địa phương, dùng đôi bàn tay nhân từ để chữa bệnh cứu người và chăm sóc sức khỏe cho các cựu chiến binh nghèo

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra tại thôn Phương Để, mảnh đất giàu truyền thống hiếu học, bà Liên gia nhập TNXP với vốn kiến thức sơ cấp y tế và một trái tim đầy lửa. Ngôn ngữ của bà năm ấy là tiếng xé băng gạc soèn soẹt, là mùi cồn sát trùng nồng nặc hòa cùng mùi khói bom khét lẹt, và là những lời an ủi dịu dàng dành cho những người lính bị thương. Trong chiếc túi cứu thương sờn cũ, ngoài thuốc men, bà còn giấu một cuốn sổ tay chép đầy những bài thơ về quê hương Trực Tuấn để đọc cho đồng đội nghe giữa những phút giải lao ngắn ngủi.

Bà kể về một trận đánh ác liệt tại trọng điểm phà Ninh Giang, khi bom Mỹ dội trúng đội hình công binh đang sửa đường. Giữa đống đổ nát và bụi mù mịt, bà Liên đã không ngần ngại lao ra, dùng chính thân mình che chắn cho một chiến sĩ bị thương nặng, đôi tay vẫn thoăn thoắt băng bó cầm máu dưới làn đạn pháo. "Lúc đó chỉ thấy máu của đồng đội chảy, tim mình đau thắt lại, chẳng còn biết sợ bom đạn là gì," bà xúc động nhớ lại. Hình ảnh cô gái nhỏ nhắn với chiếc áo xanh sờn bạc, khuôn mặt lem luốc bụi đường nhưng đôi mắt rực sáng niềm tin, đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh và lòng nhân ái của người phụ nữ Trực Ninh trên tuyến đầu.

Hòa bình lập lại, bà Liên trở về xã Trực Tuấn, tiếp tục theo đuổi sự nghiệp y đức. Hiện tại, phòng châm cứu và bốc thuốc nam của bà ở thôn Phương Để là địa chỉ tin cậy của bà con lối xóm. Bà không chỉ chữa bệnh bằng thuốc mà còn bằng sự thấu cảm của một người đã từng đi qua ranh giới giữa cái chết và sự sống. Đặc biệt, với các cựu chiến binh và cựu TNXP, bà luôn khám chữa miễn phí, coi đó là nghĩa tình đồng đội. Nhìn bà tỉ mẩn sắc thuốc dưới ánh nắng chiều quê, người ta thấy bóng dáng của một "đóa sen trắng" vẫn ngát hương giữa đời thường. Với bà Liên, cứu được một người bệnh hôm nay cũng giống như cứu một đồng đội năm xưa – đó là mệnh lệnh từ trái tim người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn