Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu (27)
Ông Nguyễn Văn Lâm – một trong những cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường Trường Sơn – vẫn không giấu được niềm xúc động khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ.
Những năm tháng không thể quên
Đã bước sang tuổi 95, ông Lâm vẫn còn minh mẫn, giọng nói chậm rãi nhưng đầy chắc chắn. Ông kể rằng, vào những năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông cùng hàng trăm thanh niên khác tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, mở đường và tải đạn dược ra tiền tuyến.
“Những con đường rừng khi ấy đầy bom đạn. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm chúng tôi mới tranh thủ làm việc. Có những hôm vừa san xong đoạn đường thì lại bị bom đánh sập, phải làm lại từ đầu”, ông nhớ lại.
Trong điều kiện thiếu thốn, hiểm nguy luôn rình rập, nhưng tinh thần của những người trẻ lúc bấy giờ vô cùng kiên cường. Họ coi nhiệm vụ như mệnh lệnh của trái tim.
Một thời tuổi trẻ sôi nổi
Theo lời ông Lâm, lực lượng thanh niên xung phong khi đó phần lớn là những chàng trai, cô gái mới mười tám đôi mươi. Họ rời xa gia đình, quê hương, mang theo lòng yêu nước và khát vọng độc lập.
Có những người chưa kịp viết xong lá thư gửi về nhà, đã phải lên đường làm nhiệm vụ. Có những người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Nhưng tất cả đều chung một niềm tin: đất nước nhất định sẽ độc lập, thống nhất.
“Chúng tôi không nghĩ nhiều về sống chết, chỉ mong làm sao hoàn thành nhiệm vụ, góp phần nhỏ bé của mình cho Tổ quốc”, ông chia sẻ.
Những hy sinh thầm lặng
Trong những năm tháng ấy, không ít đồng đội của ông đã hy sinh. Có những trận bom bất ngờ ập xuống, có những cơn sốt rét rừng cướp đi sức khỏe của bao người.
Ông Lâm vẫn nhớ như in hình ảnh những người bạn cùng đơn vị – những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ký ức ấy trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời ông.
Tiếp nối truyền thống
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn luôn sống mãi trong ông.
Ngày nay, ông thường kể lại câu chuyện của mình cho con cháu nghe, như một cách nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình và độc lập.



