Bài viết

Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu (56)

Tây Ninh25/06/2026Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu (Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường nhưng lại là chỗ dựa vững chắc phía sau, góp phần làm nên thắng lợi của cách mạng. Trong số đó, hình ảnh những người mẹ Việt Nam Anh hùng luôn hiện lên như biểu tượng thiêng liêng của sự hy sinh, lòng kiên trung và tình yêu nước sâu sắc. Mẹ Phạm Thị Uyển là một trong những con người tiêu biểu như vậy – một cuộc đời bình dị nhưng chất chứa những hy sinh to lớn dành cho Tổ quốc.

Mẹ Phạm Thị Uyển, tên thật là Phạm Thị Xinh, sinh năm 1928 tại xã An Thạnh, huyện Bến Lức, tỉnh Long An (cũ) – vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Ngay từ nhỏ, mẹ đã lớn lên trong một gia đình đặc biệt, nơi có ba thế hệ gắn bó với cách mạng. Điều đáng trân trọng là mẹ có hai người mẹ Việt Nam Anh hùng: mẹ ruột là Mẹ Huỳnh Thị Tím và mẹ chồng là Mẹ Nguyễn Thị Phương. Không chỉ vậy, cả cha ruột và cha chồng của mẹ đều là liệt sĩ, và gia đình hai bên đều có nhiều người con đã hy sinh vì độc lập dân tộc.

Chính trong môi trường giàu truyền thống yêu nước ấy, tinh thần cách mạng đã sớm thấm sâu vào tâm hồn mẹ. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mẹ không chỉ làm tròn bổn phận của một người phụ nữ trong gia đình mà còn tích cực tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương. Mẹ nuôi giấu cán bộ, hỗ trợ bộ đội, góp phần vào công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.

Nhưng chiến tranh không chỉ mang đến những nhiệm vụ, mà còn mang theo những mất mát đau thương. Ngày 15/4/1953, mẹ nhận tin chồng – ông Huỳnh Văn Mừng, Trung đội phó Huyện đội Bến Lức – đã anh dũng hy sinh. Đó là cú sốc lớn đầu tiên trong cuộc đời mẹ, một nỗi đau mà không lời nào có thể diễn tả hết.

Thế nhưng, nỗi đau ấy chưa phải là tất cả. Đến ngày 5/9/1969, mẹ lại tiếp tục nhận tin dữ: người con trai – anh Huỳnh Văn Hai, Trung sĩ, y tá bộ đội – đã hy sinh tại Ba Thu, Campuchia. Đau đớn hơn khi đến nay, hài cốt của anh vẫn chưa được tìm thấy, để lại trong mẹ nỗi day dứt kéo dài suốt nhiều năm.

Hai lần nhận giấy báo tử, hai lần mất đi những người thân yêu nhất, nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ lặng lẽ nén đau thương, tiếp tục sống và chiến đấu. Đó không chỉ là sự chịu đựng, mà là sức mạnh của một người mẹ đặt Tổ quốc lên trên nỗi đau riêng.

Từ tháng 2/1954 đến tháng 11/1959, mẹ trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ liên lạc cho Huyện ủy. Những chuyến đi băng rừng, vượt đồng, mang theo tài liệu, thông tin… là những công việc thầm lặng nhưng đầy nguy hiểm.

Từ tháng 12/1959 đến tháng 9/1966, mẹ tiếp tục được giao nhiệm vụ làm công tác binh vận – một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn, đòi hỏi sự khéo léo và bản lĩnh. Trong vùng địch kiểm soát, mỗi bước đi đều có thể đối mặt với nguy hiểm, nhưng mẹ vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ.

Tháng 10/1966, trong một lần làm nhiệm vụ, mẹ bị địch bắt và giam giữ tại Khám đường Long An. Suốt thời gian bị giam cầm đến tháng 1/1967, mẹ vẫn giữ vững tinh thần kiên trung, không khai báo, bảo vệ bí mật cho cách mạng. Những tháng ngày trong tù là thử thách khắc nghiệt, nhưng không thể khuất phục được ý chí của mẹ.

Sau khi được thả, mẹ tiếp tục trở lại với công việc cách mạng cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975. Sau đó, mẹ được giao giữ chức Trưởng ban Thông tin của Hội đồng Nhân dân xã An Thạnh đến năm 1977. Ở cương vị này, mẹ tiếp tục cống hiến, góp phần ổn định đời sống nhân dân và xây dựng chính quyền địa phương.

Với những hy sinh và đóng góp to lớn, ngày 22/10/2015, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Đây không chỉ là sự ghi nhận đối với cá nhân mẹ mà còn là niềm tự hào của gia đình và quê hương.

Những năm sau này, trong các hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, mẹ luôn được nhắc đến với sự kính trọng. Năm 2017, tại lễ kỷ niệm 50 năm Long An được phong tặng danh hiệu 8 chữ vàng, mẹ được lãnh đạo Đảng và Nhà nước trực tiếp thăm hỏi, tặng hoa.

Nhìn lại cuộc đời mẹ, người ta không chỉ thấy những mất mát, mà còn thấy một ý chí kiên cường và một trái tim đầy yêu nước. Cuộc đời mẹ – giản dị nhưng phi thường – đã trở thành biểu tượng của lòng trung nghĩa và sự hy sinh cao cả.

Câu chuyện về mẹ Phạm Thị Uyển khiến tôi thật sự xúc động, bởi đó là hình ảnh của một cuộc đời đầy hy sinh nhưng vô cùng cao đẹp và đáng trân trọng. Hai lần nhận giấy báo tử là nỗi đau quá lớn đối với một người mẹ, nhưng mẹ đã vượt qua tất cả bằng một ý chí phi thường và một niềm tin son sắt vào cách mạng. Tôi đặc biệt khâm phục tinh thần kiên trung của mẹ khi bị địch bắt, dù phải đối mặt với tra tấn nhưng vẫn giữ vững lập trường, bảo vệ bí mật cho tổ chức. Những năm tháng hoạt động cách mạng của mẹ thật đáng kính phục và là minh chứng cho lòng yêu nước sâu sắc.

Qua câu chuyện ấy, tôi hiểu rõ hơn về những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh để có được hòa bình hôm nay, từ đó càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại. Điều đó cũng khiến tôi tự nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm hơn với gia đình, xã hội và đất nước. Mẹ Phạm Thị Uyển chính là tấm gương sáng để thế hệ trẻ noi theo, và những giá trị cao đẹp mà mẹ để lại chắc chắn sẽ còn mãi với thời gian. Đây không chỉ là một câu chuyện mang ý nghĩa lịch sử sâu sắc mà còn chứa đựng giá trị nhân văn lớn lao, có sức lan tỏa mạnh mẽ đến mỗi chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn