Cựu chiến binh

Đoàn xã KC 80

Những người lính chiến đấu cũng có thể là “y tá” cứu chữa cho bệnh binh

19/03/2026LĐ trường TH&THCS Kháng Chiến (xã Kháng Chiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cũng trong đợt Tổng động viên năm 1971, Đại tá Nguyễn Đình Lập, chàng thanh niên 17 tuổi viết đơn tình nguyện xin nhập ngũ. Ông là bộ đội trinh sát của tiểu đoàn 7, sư đoàn 18, trung đoàn 35. Tháng 8 năm 1972, trung đoàn của ông tiến thẳng vào Quảng Trị, có nhiệm vụ chốt giữ Thành cổ.

Một đại đội có hơn 70 người, thế nhưng chỉ có một y sĩ. Do vậy, trong những trận đánh nếu chỉ có 1 người lo cấp cứu, băng bó cho chiến sĩ thôi sẽ không thể làm xuể. Để tránh cho những đồng chí hy sinh không đáng có, bất cứ bộ đôi nào cũng được huấn luyện về cấp cứu, trang bị băng bông để dùng khi cần thiết.

“Bản thân chúng tôi trong quá trình huấn luyện cũng được đào tạo về sơ cứu 6 tháng, do vậy, với những vết thương đơn giản thì các bác vẫn có thể làm được. Mỗi chiến sĩ, trong người lúc nào cũng đều có túi bông băng, thuốc sát trùng, gây tê, do vậy mặc dù không phải y tế nhưng với những vết thương đơn giản thì chúng tôi đều có thể sơ cứu được” – Ông Nguyễn Đình Lập cho biết.Chiến sỹ ta bị thương rất nhiều, trong khi lực lượng làm công tác cứu thương mỏng nên không kịp sơ cứu ban đầu. Những lúc như thế, ông buông tay súng dùng tất cả những gì có thể để băng bó, cầm máu cho người bị thương. Trong chiến tranh, thiếu thuốc gây tê, gây mê thế nhưng dù bị thương, đau đớn thế nào thì những chiến binh vẫn cắn răng chịu đựng.

“Hồi đó, người Thành Cổ chịu bom đạn 24/24h từ 6h sáng đến 6h tối pháo kích máy bay A7 ném bom, nghi chỗ nào thả bom chỗ đấy. Tối đến từ 6h tối đến 6h sáng thì pháo kích. Một hôm trinh sát ban đêm 2h00 sáng nghe tiếng rên, thấy có 2 bộ đội đặc công nằm ở đấy. Sau khi đưa 2 anh này về thấy mỗi anh phải có hơn 30 vết thương, chúng tôi băng bó cho các anh đấy. 4-5 ngày sau, những vết thương không băng được bị mưng mủ thì phải đưa đến nhà phẫu” - Ông kể về một lần cứu 2 đồng chí bị 30 vết thương trên người do bom đạn.

Nhớ lại những ngày đó ông Nguyễn Đình Lập còn ví vui rằng vết muỗi đốt trên người còn nhiều hơn cả những nốt trẻ con lên sởi, thiếu cơm, chỉ có lương khô để ăn… Nhưng tất cả những điều đó không làm nản lòng những chiến sĩ quả cảm.

“Lúc bấy giờ dịch bệnh có. Hình dung là hồi đó thương vong nhiều, người chết nhiều, nước từ xác người chết ngấm vào nước giếng, nước bẩn và hôi thối nhưng vì cũng quen nên về sau không ai cảm nhận được nữa. Rồi trong một tháng không có cơm, chỉ có lương khô, ăn lương khô uống nước thối, ai bụng dạ yếu uống vào thì đều bị ảnh hưởng tiêu hóa. Khó khăn thế nhưng lúc này đánh chiến ác liệt, bản thân ngay từ khi nhập ngũ đã xác định sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc, phải chiến đấu bằng mọi giá ở lại giữ chốt”.

Ngày 16/9/1972, cuộc chiến đấu anh hùng 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị kết thúc, ghi dấu sức mạnh kiên cường, ý chí bền bề mạnh mẽ của quân và dân ta. Tiếp nối thành công này, những chiến sĩ quả cảm tiếp tục lên đường hành quân vào miền nam, bắt đầu chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Đại tá Nguyễn Đình Lập vinh dự là người đầu tiên hạ lá cờ ở Đại sứ quán Mỹ.Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta đã trải qua gần 21 năm - là cuộc chiến tranh cứu nước dài ngày nhất, ác liệt và phức tạp nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Trong chặng đường ấy, những chiến sĩ khoác trên mình áo “blouse trắng” cũng là một trong những lực lượng nòng cốt xông pha vào các trọng điểm ác liệt, kịp thời hỗ trợ cứu chữa tính mạng cho đồng đội. Cuộc chiến đấu của họ là tượng đài bất tử, cả về trí tuệ và tinh thần./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn