Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đoàn xã Kế Sách

Võ Thị Sáu không chỉ là một anh hùng – chị là ngọn lửa. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của tuổi trẻ dám sống, dám hy sinh cho Tổ quốc.

Cần Thơ19/01/2026Phạm Ngọc Liên (Đoàn xã Kế Sách)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đoàn xã Kế Sách

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Gió biển Đất Đỏ thổi mặn nồng, mang theo mùi khói súng còn vương trên những mái nhà cháy sém. Năm ấy, đất trời miền Đông đỏ lửa. Trên những con đường làng, dấu giày lính Pháp giẫm nát cả màu xanh lúa non.

Giữa khung cảnh ấy, có một cô gái nhỏ với đôi mắt sáng như sao và mái tóc luôn buộc gọn sau lưng. Người ta gọi cô là Sáu.

Sáu chưa tròn mười lăm tuổi.

Nhưng tuổi thơ của Sáu không có búp bê hay trò chơi, mà có tiếng súng, tiếng khóc, và những ngôi mộ mới đắp ven làng. Ngày giặc bắn chết một người dân vô tội ngay trước chợ Đất Đỏ, Sáu nắm chặt tay, môi mím lại. Từ hôm đó, cô xin tham gia đội công an xung phong.

Con còn nhỏ lắm!

Nhỏ nhưng con biết căm thù giặc.

Sáu nói dứt khoát. Ánh mắt cô không run sợ.

Từ đó, Sáu trở thành liên lạc, trinh sát. Ban ngày gánh nước, chăn trâu, hái củi. Ban đêm băng rừng đưa thư, dẫn đường cho cán bộ. Những con đường đầy ổ phục kích, những khu rừng sình lầy không làm chùn bước cô gái nhỏ.

Một buổi sáng, giặc tổ chức mít tinh tại chợ. Chúng cười nói, diễu võ giương oai, ép dân làng đến xem. Sáu trà trộn vào đám đông, trong chiếc áo nâu sòng cũ kỹ. Trong túi áo, quả lựu đạn lạnh ngắt.

Tim cô đập mạnh.

Nhưng bàn tay không run.

Khi tên chỉ huy đứng lên hô hào, Sáu bước lên phía trước. Một khoảnh khắc yên lặng đến nghẹt thở.

Rồi tiếng nổ xé toạc không gian.

Khói bụi mù mịt. Tiếng hét, tiếng súng, tiếng giày giẫm loạn xạ. Sáu đã biến mất giữa dòng người hoảng loạn, để lại phía sau nỗi kinh hoàng cho quân xâm lược.

Từ hôm đó, bọn giặc ráo riết lùng sục.

Một đêm, khi đang làm nhiệm vụ, Sáu bị bắt.

Chúng trói cô vào cột, đánh bằng roi cá đuối, dội nước muối lên vết thương.

Ai sai mày?

Không ai cả. Tao tự làm.

Chúng gằn giọng:

Khai ra, tao tha!

Sáu ngẩng đầu, môi rướm máu:

Tao chỉ biết có một điều: Việt Nam không cần giặc.

Cái tát nảy lửa giáng xuống. Nhưng ánh mắt Sáu vẫn không cúi.

Chúng kết án tử hình cô gái mười bảy tuổi.

Sáng hôm ấy ở Côn Đảo, biển xanh đến lạ. Sóng vỗ nhè nhẹ như ru người con gái đất Đỏ lần cuối.

Sáu bước ra pháp trường. Chân trần. Áo trắng. Mái tóc bay trong gió biển.

Không bịt mắt.

Không quỳ.

Cô ngẩng cao đầu.

Và cất tiếng hát.

"Đoàn quân Việt Nam đi

Chung lòng cứu quốc..."

Tiếng hát trong veo, mạnh mẽ, vang lên giữa trời xanh và họng súng lạnh lùng.

Viên đạn nổ.

Thân hình nhỏ bé ngã xuống.

Nhưng ngọn lửa trong tim cô gái Đất Đỏ thì không bao giờ tắt.

Ngọn lửa ấy đã thắp sáng bao con đường kháng chiến.

Ngọn lửa ấy vẫn cháy trong trái tim tuổi trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đoàn xã Kế Sách | Câu chuyện thời hoa lửa