Dọc Trường Sơn những năm lửa đạn
Hồi ức Trường Sơn– Nguyễn Quang Hộ, cựu chiến binh

Tôi tên là Nguyễn Quang Hộ, sinh năm 1956, hiện cư trú tại tổ dân phố Kiệt Đông. Nhắc lại những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trong tôi vẫn còn nguyên cảm giác của một thời tuổi trẻ sống giữa chiến trường, nơi mỗi ngày trôi qua đều gắn với bom đạn, gian khổ và ý chí không khuất phục.
Tôi nhập ngũ khi vừa tròn tuổi mười tám, được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc một trung đoàn chủ lực của Quân khu Trị – Thiên [Chưa xác minh cụ thể số hiệu trung đoàn]. Sau thời gian huấn luyện ngắn ngày, chúng tôi hành quân vào chiến trường miền Trung, trực tiếp làm nhiệm vụ tại các khu vực Quảng Trị – Thừa Thiên – Huế, đồng thời tham gia bảo vệ một số đoạn tuyến vận tải Trường Sơn trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến.
Chiến trường khi ấy vô cùng ác liệt. Ban ngày, máy bay địch đánh phá liên tục, pháo bắn dồn dập vào các điểm nghi ngờ có bộ đội ta. Ban đêm, đơn vị tôi tranh thủ cơ động, củng cố trận địa, vận chuyển đạn dược, lương thực ra tuyến trước. Có những đêm hành quân xuyên rừng, mưa rừng xối xả, đất đá lầy lội, mỗi người mang trên vai ba lô nặng trĩu, nhưng không ai than vãn.
Nhiệm vụ của tôi chủ yếu là chiến sĩ bộ binh, trực tiếp chiến đấu bảo vệ chốt và phối hợp giữ an toàn cho các tuyến tiếp tế. Những ngày bám trụ ở vùng ven sông Thạch Hãn hay các khu rừng giáp ranh, chúng tôi đào hầm, dựng công sự, thay nhau cảnh giới. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng, bởi địch luôn rình rập, đánh phá bất ngờ.
Cuộc sống người lính nơi chiến trường thiếu thốn đủ bề. Lương thực không phải lúc nào cũng đủ, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Sốt rét rừng, thương tích vì bom mìn là chuyện thường ngày. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Chúng tôi chia nhau từng nắm cơm, nhường nhau viên thuốc, động viên nhau vượt qua những thời khắc khắc nghiệt nhất.
Tôi còn nhớ rõ những lần tiễn đồng đội ra trận mà không biết có ngày gặp lại. Có người đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị đầy bom đạn, tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi sự hy sinh ấy khắc sâu trong tâm trí tôi, nhắc nhở rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người.
Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ trở về quê hương, mang theo ký ức của một người lính từng chiến đấu trong đội hình chủ lực tại chiến trường Trị – Thiên. Trở lại đời thường, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình và càng trân trọng những năm tháng đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng với tôi, đó là quãng đời không thể quên. Bởi chính nơi chiến trường ác liệt ấy, tôi và đồng đội đã gửi trọn tuổi xuân để đổi lấy ngày đất nước thống nhất, non sông liền một dải.



