Bài viết

Đợi Anh Về Bên Bến Phà

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bến phà nhỏ nằm bên dòng Sông Lam, nơi ngày thường chỉ có tiếng mái chèo khua nước và tiếng người gọi đò sang ngang. Nhưng những năm chiến tranh, bến phà ấy trở thành mạch máu giao thông quan trọng. Xe chở hàng, bộ đội hành quân, dân sơ tán… tất cả đều qua nơi đây để tiếp tục hành trình. Và cũng nơi ấy, có một người con gái ngày ngày đứng đợi. Tên cô là Thủy, hai mươi tuổi, quê ở một làng ven sông thuộc Nghệ An. Cha mất sớm, mẹ đau yếu, Thủy vừa làm ruộng vừa phụ đội phà vận chuyển khách qua sông. Nước da cô rám nắng, đôi tay chai sần vì kéo dây neo, nhưng đôi mắt lúc nào cũng dịu dàng. Người Thủy đợi là Hòa – anh bộ đội công binh quê cùng xã. Trước ngày vào chiến trường, Hòa ghé bến phà tìm cô. Buổi chiều hôm ấy, nắng rơi vàng trên mặt nước. Hòa lúng túng mãi mới nói: – Khi nào xong giặc… anh về cưới em. Thủy cúi đầu, hai má đỏ lên. – Em chờ. Chỉ hai chữ ngắn ngủi, nhưng đủ thành lời hẹn cho những năm tháng dài. Từ ngày Hòa đi, bến phà trở nên thân thuộc với nỗi nhớ của Thủy. Mỗi sáng cô ra bến từ tinh mơ, giúp chèo phà chở người qua lại. Mỗi chiều, cô lại đứng nhìn về con đường đất phía bờ bên kia, nơi từng đoàn quân ra trận đi qua. Mỗi khi có đơn vị bộ đội dừng chân, Thủy thường hỏi nhỏ: – Các anh có ai biết đơn vị công binh ngoài mặt trận phía Nam không? Người biết thì lắc đầu, người cười hiền: – Bộ đội đi nhiều lắm em ơi. Cô chỉ mỉm cười rồi lặng lẽ quay đi. Chiến tranh ngày càng ác liệt. Bến phà trở thành mục tiêu đánh phá. Có hôm máy bay quần thảo suốt buổi trưa, bom rơi cách bến chỉ vài trăm mét. Đất đá tung mù trời, nước sông dội lên trắng xóa. Mọi người chạy xuống hầm trú ẩn, riêng Thủy vẫn loay hoay cởi dây cho chiếc phà trôi ra xa tránh trúng bom. Mẹ cô mắng: – Mạng người còn lo không xong, giữ phà làm chi! Thủy thở dốc: – Còn phà thì bộ đội còn qua được mẹ à. Mùa đông năm ấy, Thủy nhận được lá thư đầu tiên của Hòa. Giấy nhàu và lem bùn đất, chữ viết nghiêng ngả: “Thủy thương, Anh vẫn khỏe. Ngoài này gian khổ nhưng nhớ lời em chờ nên anh thấy lòng vững lắm. Khi nào qua được hết những con đường bom đạn, anh sẽ về bến phà cũ…” Thủy đọc thư đến thuộc lòng, đêm nào cũng giấu dưới gối. Rồi thư thưa dần. Có tháng không một tin tức. Người ta bảo chiến trường đang đánh lớn. Thủy vẫn chờ, vẫn ra bến mỗi ngày, vẫn nhìn theo từng đoàn quân và từng chuyến xe. Bạn bè bảo: – Biết đâu người ta quên rồi. Thủy lắc đầu: – Người ra trận không dễ quên lời hẹn. Một chiều mưa phùn, có đoàn thương binh qua phà. Trong số ấy, một người lính chống nạng gọi khẽ: – Có phải cô Thủy không? Cô sững lại. Anh lính rút trong túi áo một chiếc khăn tay cũ. – Hòa gửi tôi. Trước trận đánh cậu ấy dặn, nếu tôi về trước thì mang cho cô. Tay Thủy run lên khi nhận chiếc khăn quen thuộc. Góc khăn thêu vụng hai chữ T.H. – Anh ấy… đâu rồi? Người lính cúi đầu: – Hòa bị thương nặng. Đơn vị chuyển ra tuyến sau điều trị. Tôi chỉ biết vậy. Tin tức ấy vừa là hy vọng, vừa là nỗi lo cồn cào. Thủy càng đợi nhiều hơn. Một buổi sáng đầu xuân năm sau, bến phà nhộn nhịp người qua lại. Sương còn phủ mờ mặt nước. Từ con đường đất bên kia sông, một người lính gầy gò chống gậy bước xuống. Thủy nhìn xa, tim đập dồn dập. Người ấy dừng lại, gọi khẽ: – Thủy… Chiếc thúng trên tay cô rơi xuống cát. Hòa đứng đó thật rồi – gầy hơn, nước da sạm đi, chân còn tập tễnh, nhưng nụ cười vẫn như ngày ra đi. Thủy chạy tới, nước mắt trào ra: – Anh về thật rồi… Hòa nắm chặt tay cô: – Anh đã hứa mà. Dòng Sông Lam lặng lẽ trôi. Chiếc phà lại cập bến, tiếng dây neo va vào mạn gỗ lốc cốc như nhịp vui của ngày đoàn tụ. Nhiều năm sau hòa bình, cây cầu lớn đã thay cho bến phà cũ. Người ta đi qua sông chỉ trong vài phút. Nhưng với Thủy và Hòa, nơi ấy mãi là chốn thiêng liêng nhất đời mình. Bởi bên bến phà năm xưa, đã có một lời hẹn được giữ trọn giữa chiến tranh, và một người con gái đã đợi anh về bằng tất cả niềm tin yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn