Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đôi bàn tay của người chiến sĩ quân y

Đắk Lắk06/08/2026Phường Sa Huỳnh (Đoàn phường Sa Huỳnh)16 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hà Nguyên Thị sinh năm 1916 tại Hà Nội. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh, bà rời cuộc sống bình yên để khoác lên mình màu áo của người chiến sĩ quân y, công tác tại Cục Quân y, Tổng cục Hậu cần.

Nhiệm vụ của bà không phải ở tuyến đầu cầm súng, mà ở nơi những tiếng rên của thương binh hòa lẫn với tiếng cáng tre, tiếng bước chân hành quân và mùi thuốc sát trùng. Đối với bà, mỗi người được cứu sống là một niềm hy vọng được giữ lại cho gia đình và đơn vị.

Một đêm mưa trên tuyến vận chuyển, đoàn cáng thương binh phải băng qua một con dốc lầy lội. Mưa làm đường trơn như đổ mỡ, chiếc cáng nhiều lần chao nghiêng.

Một chiến sĩ trẻ bị thương nắm nhẹ tay bà, khẽ hỏi:

– Chị ơi... em có còn về được đơn vị không?

Hà Nguyên Thị mỉm cười, kéo lại tấm chăn phủ trên người anh.

– Việc của em là giữ sức. Việc đưa em về là của chúng tôi.

Lời nói ấy không phải là lời hứa suông. Suốt chặng đường còn lại, bà cùng đồng đội thay nhau khiêng cáng, vượt qua suối, qua dốc và những đoạn đường đầy hố bom để đưa thương binh đến trạm điều trị an toàn.

Ở bệnh xá dã chiến, bà gần như không có khái niệm ngày hay đêm. Khi có thương binh chuyển đến, bà lập tức cùng các y sĩ sơ cứu, băng bó vết thương, chuẩn bị thuốc men và động viên từng người bệnh. Có những ngày công việc kéo dài liên tục, nhưng bà vẫn dành ít phút ngồi bên những chiến sĩ còn tỉnh táo để viết giúp họ vài dòng thư gửi về gia đình.

Đồng đội thường nói rằng Hà Nguyên Thị có một đôi bàn tay đặc biệt. Đôi bàn tay ấy vừa khéo léo băng bó vết thương, vừa đủ dịu dàng để xoa dịu nỗi đau của những người lính đang chống chọi với bệnh tật và thương tích.

Có lần, một thương binh sau khi bình phục quay lại thăm bệnh xá. Anh mang theo một bó hoa rừng nhỏ rồi nói:

– Em không còn nhớ mình được đưa đến đây như thế nào. Chỉ nhớ lúc tỉnh dậy, người đầu tiên em nhìn thấy là chị.

Hà Nguyên Thị chỉ mỉm cười.

– Tôi chỉ làm công việc của mình. Điều đáng mừng nhất là hôm nay đồng chí đã khỏe mạnh.

Những năm tháng chiến tranh qua đi, nhiều trận đánh được ghi vào lịch sử bằng những chiến công trên chiến trường. Nhưng phía sau mỗi chiến thắng ấy còn có biết bao cán bộ quân y âm thầm cứu chữa, chăm sóc và vận chuyển thương binh, bệnh binh, góp phần giữ gìn lực lượng cho các đơn vị chiến đấu.

Đến nay, năm mất của Hà Nguyên Thị vẫn chưa được xác định trong các tư liệu công khai. Dẫu vậy, hình ảnh người nữ chiến sĩ quân y tận tụy với từng bệnh nhân vẫn là biểu tượng đẹp của lòng nhân ái, sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm trong những năm tháng gian khó của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn