Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi”

Câu nói nổi tiếng này là của liệt sĩ Lê Văn Dỵ trước khi trận Điện Biên Phủ mở màn. Sau này, nhạc sĩ Đỗ Nhuận đã lấy câu nói đó làm tứ chủ đạo để sáng tác bài hát “Hành quân xa”. Liệt sĩ Lê Văn Dỵ, nguyên đại đội trưởng Đại đội 811, D888, E176, Đại đoàn 316 - người đã lập nhiều chiến công xuất sắc trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ, đặc biệt là trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Những chiến công và cuộc đời sôi nổi tràn đầy nhiệt huyết trong quân ngũ của liệt sĩ Lê Văn Dỵ cũng đã được chính ông ghi lại rất sinh động trong hồi ký “Đường tôi đi”, trong đó có “Quyết tâm thư” viết bằng máu (2 kỷ vật này hiện được lưu giữ, trưng bày tại Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam, riêng “Quyết tâm thư” đã được đưa vào phòng lưu trữ của Tổng cục Chính trị. Viện Lịch sử QSVN cũng đã tuyển chọn, giới thiệu hai kỷ vật trên trong cuốn "Những kỉ vật kháng chiến" tập 4 và được trưng bày tại cuộc triển lãm "Sáng mãi niềm tin” do Tổng cục Chính trị QĐNDVN phối hợp với Bộ Văn hoá - Thông tin, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội tổ chức tại Hà Nội trong tháng 7/2007

Hà Nội14/08/2026Xã Thọ Phong (Đoàn xã Thọ Phong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi”

Lê Văn Dỵ, đại đội trưởng Đại đội 811 (thuộc D888, E176, Đại đoàn 316) được Đại đoàn trưởng Lê Quảng Ba và Chính uỷ Chu Huy Mân trực tiếp giao nhiệm vụ chỉ huy C811 lên C1 độc lập phòng ngự và tấn công tiêu diệt C1.

Đêm 30/4/1954: C811 mở cuộc tấn công quyết định lên trận địa địch. Ngay sau loạt đạn bắn chế áp của 2 khẩu sơn pháo ta đặt trên Đồi D1 vừa ngừng, đại đội trưởng Lê Văn Dỵ liền hô vang: "Các đồng chí tiến lên!" và chỉ sau 5 phút đã đánh chiếm được lô cốt Cột Cờ - vị trí quan trọng nhất của quân Pháp trên Đồi C1. Và chỉ 40 phút sau, quân ta hoàn toàn làm chủ C1. Ngay sau khi nhận được tin chiến thắng đặc biệt quan trọng này, Đại tướng Võ Nguyên Giáp hết sức khen ngợi và ký lệnh tặng thưởng tại trận cho Đại đội 811 "Huân chương Quân công hạng Ba".

Có một sự kiện ít người biết, trong trận tấn công quyết định đêm 30/4/1954, tại chỉ huy sở ở Khe Chít, Trung đoàn trưởng Vũ Lăng điện thoại yêu cầu đại đội trưởng Lê Văn Dỵ phải cho đại bộ phận lực lượng lùi xuống chân đồi 200m, chỉ để lại trận địa 1 trung đội dự bị và cho 2 khẩu sơn pháo của ta đặt trên Đồi D1 bắn vào trận địa địch trước khi C811 xung phong.

Nhưng Lê Văn Dỵ liền đề nghị được làm ngược lại, với các lý do: Trận địa ta đã được củng cố vững chắc, đủ sức chịu đựng đạn pháo; pháo binh ta đã bắn thử rất chính xác; nếu đại bộ phận lực lượng lùi xuống quá xa sẽ lỡ thời cơ khi xung phong vì không còn yếu tố bất ngờ; pháo địch ở Hồng Cúm đủ thời gian bắn chặn chắc chắn sẽ gây thương vong cho ta; và quân địch trên C1 sẽ kịp củng cố để tổ chức đánh trả. Trung đoàn trưởng Vũ Lăng không đồng ý và kiên quyết yêu cầu Dỵ phải chấp hành mệnh lệnh. Sau ít phút cân nhắc, đại đội trưởng Lê Văn Dỵ quyết định không chấp hành mệnh lệnh của Trung đoàn trưởng, anh cũng dấu không cho chính trị viên Bùi Đình Thận biết. Thực tế trận đánh diễn ra đúng như dự đoán của Lê Văn Dỵ, C811 đã tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm C1 chỉ trong vòng 40 phút, một thắng lợi vang dội, kết thúc nhanh chóng ngoài dự kiến của cấp trên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn