Đợi con bên bến phà xưa
Bên một bến phà cũ ở miền Trung, nơi dòng sông vẫn lặng lẽ chảy qua năm tháng, có một người mẹ ngày ngày ra đứng đợi. Bến phà ấy, năm xưa từng tấp nập. Những chuyến phà qua lại chở bộ đội, chở thanh niên ra tiền tuyến. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng máy nổ, tiếng sóng vỗ… tất cả từng là nhịp sống quen thuộc. Nhưng rồi chiến tranh qua đi, bến phà dần vắng lặng.
Chỉ còn mẹ.
Mẹ đứng đó, dáng người nhỏ bé bên mép nước. Mái tóc đã bạc theo năm tháng. Đôi mắt nhìn xa xăm về phía bên kia sông – nơi con mẹ đã từng đi qua trong một buổi sáng không trở lại.
Không ai biết chính xác mẹ bắt đầu chờ từ khi nào.
Chỉ biết rằng, ngày qua ngày, khi nắng lên rồi tắt, khi con nước đầy rồi vơi, mẹ vẫn ra bến. Có khi mẹ đứng lặng hàng giờ. Có khi chỉ ngồi xuống, nhìn dòng nước trôi, như đang tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Người làng khuyên mẹ:
“Chiến tranh qua lâu rồi, chắc nó không về nữa đâu…”
Mẹ chỉ khẽ lắc đầu.
Với mẹ, chừng nào chưa thấy con, thì vẫn còn hy vọng. Dù là mong manh nhất.
Có những buổi chiều, gió thổi qua mặt sông, làm nước lăn tăn sóng. Mẹ nheo mắt nhìn, như thể trong làn nước ấy có một con đò đang tiến lại, có một người lính trẻ bước xuống, gọi khẽ: “Mẹ ơi…”
Nhưng rồi tất cả lại tan vào hư không.
Bến phà xưa giờ chỉ còn là một khoảng lặng. Không còn tiếng máy, không còn người qua lại. Nhưng sự chờ đợi của mẹ thì vẫn còn đó – bền bỉ như chính dòng sông không bao giờ ngừng chảy.
Người ta nói chiến tranh đã kết thúc.
Nhưng với những người mẹ như thế,
chiến tranh chưa bao giờ thật sự khép lại.
Bởi có những cuộc trở về không bao giờ đến,
và có những nỗi chờ đợi kéo dài suốt một đời người.



