Đôi dép bên bờ suối
Một lần vượt suối, Ông Trần Văn Sơn bị mất đôi dép. Người đồng đội đã nhường đôi dép của mình để Ông tiếp tục hành quân. Kỷ niệm nhỏ ấy trở thành biểu tượng trong ký ức Ông về sự sẻ chia giữa những người lính trẻ.
Ông Trần Văn Sơn vẫn nhớ một chuyến hành quân qua suối vào những năm đầu nhập ngũ.
Nước suối hôm ấy dâng cao. Đường đi trơn trượt. Khi vừa bước qua một đoạn nước xiết, một chiếc dép của Ông bị cuốn mất.
Ông định đi chân đất.
Một người đồng đội nhìn thấy liền tháo đôi dép của mình đưa cho Ông.
Ông Sơn từ chối.
Người bạn nói: “Tôi đi chân đất được. Cậu còn phải đi đường dài.”
Cuối cùng, Ông nhận đôi dép.
Hai người tiếp tục hành quân.
Đường phía trước còn rất dài. Người đồng đội đi chân đất, thỉnh thoảng lại bị đá và cành cây làm xước chân. Ông Sơn nhiều lần muốn trả dép nhưng bạn không đồng ý.
Đến điểm nghỉ, Ông Sơn lấy vải băng chân cho bạn.
Không ai nói gì thêm.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyện ấy, Ông Sơn nói mình không nhớ đôi dép trông như thế nào. Nhưng Ông nhớ rất rõ người đã tháo dép đưa cho mình.
Đó chính là điều đặc biệt của ký ức chiến tranh. Những vật dụng nhỏ bé có thể mất đi, nhưng tình cảm của con người thì còn mãi.
Sau ngày trở về, hai người vẫn giữ liên lạc. Mỗi lần gặp nhau, họ lại nhắc đến chuyện đôi dép bên bờ suối.
Ông Sơn nói: “Ngày ấy chúng tôi không có nhiều thứ để cho nhau. Có gì thì chia nhau thứ đó.”
Với Ông, đó là tình đồng đội giản dị mà sâu sắc nhất.



