Đôi dép cao su bên bờ suối
Câu chuyện kể về đôi dép cao su đã theo người lính suốt những năm tháng hành quân và trở thành kỷ vật gắn với một người đồng đội đã hy sinh.
Cựu chiến binh Võ Văn Lực, sinh năm 1948, từng chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng trong những năm tháng hành quân giữa rừng núi, đôi dép cao su là vật dụng vô cùng quan trọng đối với người lính.
Theo lời ông Lực, đôi dép của ông được làm từ lốp xe cũ, quai dép cắt bằng cao su đen và rất chắc chắn. Dù đi qua bùn đất, suối đá hay những đoạn đường rừng gập ghềnh, đôi dép vẫn luôn bền bỉ theo ông trên từng bước chân.
Ông nhớ nhất một lần đơn vị phải hành quân xuyên rừng suốt nhiều ngày liền để kịp tiếp viện cho mặt trận phía trước. Trong đoàn có một người đồng đội tên Phúc, quê ở Nghệ An. Vì phải đi quá nhiều, đôi dép của Phúc bị đứt quai giữa đường.
Lúc ấy trời đã tối, cả đơn vị đang nghỉ bên một con suối nhỏ. Thấy bạn không còn dép để đi tiếp, ông Lực liền tháo đôi dép của mình đưa cho Phúc. Còn ông thì lấy dây rừng buộc tạm vào chân để tiếp tục hành quân.
Phúc nhiều lần từ chối vì biết ông cũng rất cần dép để vượt đường rừng, nhưng ông Lực vẫn nhất quyết nhường cho bạn. Ông nói rằng nếu một người bị tụt lại phía sau thì cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.
Không lâu sau đó, trong một trận đánh lớn, Phúc đã hy sinh. Sau khi chôn cất đồng đội, mọi người tìm thấy đôi dép cao su ông Lực từng cho Phúc vẫn còn nằm cạnh ba lô của anh.
Sau ngày hòa bình lập lại, đôi dép ấy được đồng đội giữ lại rồi trao về cho ông Lực. Đến nay, dù đôi dép đã cũ, mòn đế và không còn nguyên vẹn, ông vẫn cất giữ cẩn thận như một kỷ vật thiêng liêng về tình đồng đội giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ.



