Đôi Dép Cao Su Cũ (1)
Câu chuyện kể về đôi dép cao su giản dị của người lính trong thời chiến. Dù cũ và sờn rách, đôi dép ấy đã cùng người lính đi qua biết bao chặng đường gian khổ.
Năm 1970, tôi nhập ngũ khi mới 19 tuổi. Hành trang của một người lính lúc ấy rất đơn giản: một bộ quân phục, một chiếc ba lô nhỏ và một đôi dép cao su.
Đôi dép ấy được làm từ lốp xe cũ. Ban đầu tôi nghĩ nó rất thô và không đẹp, nhưng sau một thời gian hành quân tôi mới hiểu vì sao người lính nào cũng mang đôi dép như vậy.
Chúng tôi phải đi qua nhiều con đường gập ghềnh, băng qua suối, lội bùn và leo dốc. Đôi dép cao su tuy đơn giản nhưng rất bền.
Trong đơn vị tôi có một người anh lớn tuổi hơn tên là Nguyễn Văn Hòa. Một lần khi hành quân qua con đường đầy đá sắc, đôi dép của tôi bị đứt quai.
Tôi lo lắng vì nếu không có dép thì rất khó đi tiếp.
Thấy vậy, anh Hòa liền tháo chiếc dép của mình ra, lấy một đoạn dây nhỏ buộc lại quai dép cho tôi.
Anh cười và nói:
“Dép của người lính hỏng thì sửa, giống như chúng ta gặp khó khăn thì phải tìm cách vượt qua.”
Sau khi được sửa, đôi dép ấy đã cùng tôi đi qua rất nhiều chặng đường hành quân.
Khi chiến tranh kết thúc, tôi vẫn giữ lại đôi dép cao su cũ ấy như một kỷ vật.
Ông Nam thường kể:
“Đôi dép cao su không chỉ là vật dụng của người lính, mà còn là biểu tượng của sự giản dị, bền bỉ và ý chí vượt qua mọi gian khổ trong thời hoa lửa.”



