ĐÔI DÉP CAO SU CŨ - NĐC
“Tôi nhập ngũ năm 1953, tham gia chiến đấu ở chiến trường gần Điện Biên. Những năm tháng ấy, cuộc sống của bộ đội rất thiếu thốn. Giày dép gần như không có, chúng tôi chủ yếu đi chân đất hoặc mang dép cao su cắt từ lốp xe.
“Tôi nhập ngũ năm 1953, tham gia chiến đấu ở chiến trường gần Điện Biên.
Những năm tháng ấy, cuộc sống của bộ đội rất thiếu thốn. Giày dép gần như không có, chúng tôi chủ yếu đi chân đất hoặc mang dép cao su cắt từ lốp xe.
Tôi có một đôi dép cao su đã mòn, quai nhiều lần đứt phải buộc lại.
Một lần hành quân qua rừng, đường đá sắc nhọn, chân ai cũng đau rát.
Trong tổ tôi có một đồng chí bị thương nhẹ ở chân, đi lại rất khó khăn.
Nhìn anh bước tập tễnh, tôi biết nếu cứ đi như vậy sẽ không theo kịp đơn vị.
Tôi dừng lại, tháo đôi dép của mình đưa cho anh:
‘Anh mang đi… cho đỡ đau.’
Anh ngạc nhiên:
‘Còn cậu thì sao?’
Tôi cười:
‘Tôi quen đi chân đất rồi.’
Thực ra, đi chân đất trên đường đá rất đau, nhiều lúc rớm máu.
Nhưng tôi vẫn bước tiếp.
Sau đó, đơn vị chúng tôi tham gia một trận đánh lớn.
Trong lúc chiến đấu, tôi bị trượt chân ngã xuống hố.
Chính người đồng đội ấy đã quay lại, kéo tôi lên.
Sau trận, anh trả lại đôi dép, nói:
‘Đôi dép này… không chỉ giúp tôi đi được, mà còn giúp tôi sống.’
Tôi nhận lại đôi dép, thấy nó càng quý hơn trước.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy đôi dép cao su, tôi lại nhớ về những ngày gian khổ ấy.
Một đôi dép cũ… nhưng chứa đựng cả tình đồng đội, sự sẻ chia trong những năm tháng ác liệt.
Thời hoa lửa, chúng tôi đã sống như vậy – thiếu thốn nhưng không thiếu tình người.



