Đôi dép cao su
Một đôi dép cao su trở thành kỷ niệm sâu sắc của Bác Hương về tình đồng đội. Trong gian khó, những nữ thanh niên xung phong sẵn sàng nhường nhau từng vật dụng nhỏ bé để cùng hoàn thành nhiệm vụ.

Năm 1972, Bác tình nguyện tham gia thanh niên xung phong. Sau thời gian huấn luyện, Bác được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Ngày ấy, đôi dép cao su là vật dụng rất quý. Đi rừng nhiều, đường đất đá sắc nhọn, dép nhanh hỏng. Có khi đang đi thì quai dép đứt, anh em phải ngồi xuống tìm cách buộc lại bằng dây.
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, đôi dép của Bác bị đứt cả hai quai. Bác loay hoay mãi không sửa được.
Một chị đồng đội nhìn thấy liền tháo đôi dép của mình đưa cho Bác.
Bác bảo: “Thế chị đi bằng gì?”
Chị cười: “Tôi còn đôi khác trong ba lô.”
Sau này Bác mới biết chị nói dối. Chị không còn đôi dép nào cả.
Chị đã đi chân đất gần hết quãng đường hôm ấy.
Bác nhớ mãi chuyện đó.
Sau chiến tranh, mỗi người một nơi. Nhiều năm sau gặp lại, Bác vẫn nhắc chuyện đôi dép.
Chị cười bảo: “Có gì đâu mà nhớ.”
Nhưng Bác thì không quên.
Bởi những năm tháng ấy, mọi người sống với nhau bằng sự sẻ chia. Một đôi dép, một nắm cơm, một ngụm nước hay một chiếc áo mưa đều có thể chia đôi.
Bác nghĩ đó chính là điều đẹp nhất của tuổi thanh xuân.
Tóm tắt:
Một đôi dép cao su trở thành kỷ niệm sâu sắc của Bác Hương về tình đồng đội. Trong gian khó, những nữ thanh niên xung phong sẵn sàng nhường nhau từng vật dụng nhỏ bé để cùng hoàn thành nhiệm vụ.



