Đôi dép cao su mòn gót
Bác kể, có những ngày phải đi hàng chục cây số, dép mòn dần, gót gần như lộ ra. Nhưng không ai nghĩ đến chuyện thay, vì mỗi người đều phải tiết kiệm từng thứ nhỏ nhất.
Bác Phạm Văn Lợi, sống tại phường Hồng Bàng, từng hành quân qua nhiều chiến trường với đôi dép cao su giản dị. Đôi dép ấy theo bác suốt những chặng đường dài, từ rừng núi đến đồng bằng.
Bác kể, có những ngày phải đi hàng chục cây số, dép mòn dần, gót gần như lộ ra. Nhưng không ai nghĩ đến chuyện thay, vì mỗi người đều phải tiết kiệm từng thứ nhỏ nhất.
Một lần, khi dừng chân nghỉ, bác phát hiện một đồng đội bị rách dép, chân trầy xước, chảy máu. Không nói nhiều, bác tháo đôi dép của mình, đưa cho bạn, còn mình thì quấn tạm bằng vải.
“Đi chân trần đau lắm chứ, nhưng nhìn bạn mình như vậy thì không đành,” bác nhớ lại.
Sau này, người đồng đội ấy đã hy sinh. Đôi dép cũng không còn nữa. Nhưng ký ức về sự sẻ chia thì vẫn còn nguyên vẹn.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy những đôi dép cao su giản dị, bác Lợi lại nhớ về những năm tháng ấy. Với bác, đó không chỉ là vật dụng, mà còn là biểu tượng của một thời gian khó, nơi con người ta sống vì nhau nhiều hơn vì chính mình.



