Cựu Thanh niên xung phong

ĐÔI DÉP CÒN LẠI - NĐC

“Tôi từng làm thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc vào những năm chiến tranh ác liệt nhất. Ngày ấy, chúng tôi sống rất giản dị. Mỗi người chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc mũ tai bèo và đôi dép cao su. Nhưng ai cũng coi đó là tài sản quý.

Hà Tĩnh08/04/2026Đặng Quang Việt (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi từng làm thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc vào những năm chiến tranh ác liệt nhất.

Ngày ấy, chúng tôi sống rất giản dị. Mỗi người chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc mũ tai bèo và đôi dép cao su. Nhưng ai cũng coi đó là tài sản quý.

Trong đội tôi có một cô bạn tên Mai. Mai nhỏ người, hay cười, lúc nào cũng lạc quan. Đôi dép của Mai đã mòn gần hết, quai dép nhiều lần đứt, phải buộc lại bằng dây.

Tôi từng nói:
‘Mai ơi, để chị xin cho em đôi dép khác.’
Mai cười:
‘Còn đi được là còn chiến đấu chị ạ!’

Một ngày, đơn vị chúng tôi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom thì máy bay địch bất ngờ ập đến. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

Chúng tôi chạy vào hầm trú ẩn.

Nhưng khi kiểm tra lại, thấy một đoạn đường vẫn chưa kịp sửa xong, Mai bất ngờ lao ra.

Tôi gọi với theo:
‘Mai! Nguy hiểm!’

Mai chỉ quay lại cười:
‘Để em làm nốt, xe còn qua!’

Đó là lần cuối tôi nhìn thấy Mai.

Bom nổ. Mặt đất rung chuyển.

Khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi chạy ra… nhưng Mai đã không còn nữa.

Chỉ còn lại… một chiếc dép cao su nằm bên vệ đường.

Tôi nhặt chiếc dép ấy, nước mắt không ngừng rơi.

Sau này, mỗi lần nhắc đến Mai, tôi lại nhớ đến đôi dép ấy – giản dị, mộc mạc, nhưng chứa đựng cả một tuổi trẻ dũng cảm.

Chiến tranh qua đi, tôi vẫn giữ lại chiếc dép đó như một kỷ vật.

Để nhớ rằng… có những con người đã sống và hy sinh rất bình dị, nhưng vĩ đại vô cùng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÔI DÉP CÒN LẠI - NĐC | Câu chuyện thời hoa lửa