Đôi dép của chị Thủy
Đôi dép của chị Thủy
Chị Thủy có đôi dép cao su đã mòn gần hết. Mỗi lần đi làm, chị phải buộc thêm dây cho chắc. Có hôm dép đứt, chị vẫn đi chân trần tiếp tục công việc. Chúng tôi bảo chị nghỉ một lúc nhưng chị lắc đầu. Chị nói đường chưa xong thì chưa thể nghỉ. Sau đó, một anh trong đội đã đưa đôi dép của mình cho chị. Chị nhận mà mắt rưng rưng. Nhưng hôm sau, chị lại trả lại dép và tiếp tục dùng đôi cũ. Chị bảo: “Ai cũng cần cả.” Đôi dép ấy theo chị suốt những năm tháng chiến tranh. Nó nhỏ bé nhưng chứa đựng cả sự kiên cường. Tôi vẫn nhớ hình ảnh chị bước đi trên con đường đầy đá sỏi. Đó là hình ảnh của một người thanh niên xung phong thực sự.



