Đôi dép đã mòn
Đôi dép cũ là hình ảnh giản dị nhưng gợi nhớ sâu sắc về những chặng đường hành quân và tuổi trẻ của bác Toàn.

Đôi dép cũ theo bác qua những chặng đường dài và trở thành một kỷ vật giản dị của tuổi trẻ.
Bác Toàn nhớ đôi dép đã theo mình qua rất nhiều chặng đường. Đường đất, đường rừng, những ngày mưa và những ngày nắng nóng đều để lại dấu vết trên đôi dép.
Đế dép mòn dần nhưng bác vẫn cố giữ để sử dụng.
Có những hôm hành quân quá dài, chân đau và mệt, bác chỉ muốn được ngồi xuống. Nhưng rồi nhìn đồng đội vẫn đang bước tiếp, bác lại cố gắng.
Đôi dép sau đó được sửa nhiều lần. Mỗi lần hỏng một chút, bác lại tìm cách khắc phục.
Đến một ngày, nó không thể sử dụng được nữa.
Bác giữ lại một thời gian rồi mới bỏ đi.
Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ đôi dép ấy. Nó chẳng có giá trị vật chất, nhưng gắn với một quãng đời mà bác không thể nào quên.
Bác cho rằng những vật dụng bình thường nhất đôi khi lại lưu giữ ký ức lâu nhất.
Mỗi khi nhìn những đôi dép cũ, bác lại nhớ đến những bước chân của tuổi trẻ và những người đồng đội từng cùng mình đi qua những cung đường năm ấy.



