Người có công giúp đỡ cách mạng

Đôi Dép Không Người Mang

Một đôi dép cao su mới tinh được người mẹ chuẩn bị cho ngày con trai trở về, nhưng mãi mãi không có người mang.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Văn nam (xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, trước ngày con trai lên đường nhập ngũ, bà Lê Thị Mão thức suốt đêm cắt từng miếng lốp xe cũ để làm cho con một đôi dép cao su mới.

Bà vừa làm vừa dặn:

— “Giữ kỹ nhé con, dép mẹ làm bền lắm, đi đến ngày về vẫn chưa hỏng đâu.”

Con trai bà – Phạm Văn Vinh – cười:

— “Con sẽ mang đôi dép này ngày chiến thắng trở về.”

Nhưng Vinh thương mẹ nên không nỡ dùng.

Anh cất đôi dép mới vào ba lô, đi chân đất cho đỡ mòn, nói rằng:

— “Để dành ngày về mặc cho mẹ vui.”

Nhiều năm sau, trong một trận đánh lớn, Vinh hy sinh.

Khi đồng đội thu dọn di vật của anh, trong ba lô vẫn còn nguyên đôi dép cao su mới tinh, chưa hề mòn đế.

Ông Phạm Văn Tuyên – người bạn cùng đơn vị – lặng người nhìn đôi dép.

Ông mang nó trở về trao cho mẹ Vinh.

Bà Mão ôm đôi dép vào lòng, run rẩy hỏi:

— “Sao nó… không mang?”

Ông Tuyên bật khóc:

— “Vinh nói… để dành mang ngày về cho bác thấy…”

Bà mẹ ngồi sụp xuống hiên nhà.

Nước mắt rơi lên đôi dép mới chưa từng in dấu chân con.

Từ ngày ấy, bà đặt đôi dép lên bàn thờ cạnh di ảnh Vinh.

Không cho ai chạm vào.

Không cho ai động tới.

Bà nói:

“Đó là đôi dép con tôi để dành cho ngày về…
Nó chưa mang… thì mẹ giữ hộ nó.”

Nhiều năm sau, khi bà mất, người thân vẫn để đôi dép ấy cạnh bà trong quan tài.

Như để người mẹ ấy cuối cùng cũng được cùng con trai bước nốt con đường còn dang dở.

Ông Phạm Văn Tuyên kể lại mà mắt đỏ hoe:

“Có những kỷ vật nhỏ bé thôi…
Nhưng chứa cả một đời thương nhớ không thể gọi thành tên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn