Đôi dép mòn
Đôi dép mòn
Bác có một đôi dép cao su đã theo mình suốt nhiều năm trong quân ngũ. Đôi dép ấy không còn nguyên vẹn, đế đã mòn đi rất nhiều, quai cũng nhiều lần được buộc lại bằng dây. Nhưng với bác, nó là vật không thể thay thế. Trong những ngày hành quân qua rừng, qua suối, đôi dép ấy luôn sát cánh cùng bác. Có những đoạn đường đầy đá sắc, chân đau rát nhưng bác vẫn bước tiếp. Mỗi lần dừng nghỉ, bác lại kiểm tra đôi dép xem có hỏng thêm không. Đồng đội nhiều người cũng giống bác, ai cũng cố giữ đồ dùng của mình thật lâu. Đôi dép không chỉ là vật dụng mà còn là minh chứng cho những chặng đường đã đi qua. Có lần bác bị trượt chân vì dép mòn, nhưng rồi lại đứng dậy tiếp tục hành quân. Bác không hề nghĩ đến việc bỏ nó đi. Với bác, nó là kỷ niệm, là người bạn đồng hành. Sau này khi chiến tranh kết thúc, bác vẫn giữ lại đôi dép ấy. Nhìn vào nó, bác nhớ lại bao nhiêu gian khổ. Nó nhắc bác về một thời không thể quên. Một thời mà mọi thứ đều thiếu thốn nhưng đầy ý nghĩa. Đôi dép mòn ấy vẫn còn trong ký ức bác đến tận bây giờ.



