ĐÔI DÉP TRONG HOA LỬA –NDC
Năm đó, tôi mười tám tuổi, mới nhập ngũ. Trước ngày lên đường, mẹ tôi đưa cho tôi một đôi dép cao su và dặn: “Đi đâu cũng nhớ giữ gìn, có dép mà đi cho đỡ đau chân con ạ.” Tôi cười, mang đôi dép vào, không nghĩ rằng nó sẽ theo mình qua bao nhiêu gian khổ. Một đêm, đơn vị tôi đang hành quân thì bất ngờ bị tập kích. Bầu trời bừng sáng, những “hoa lửa” rơi xuống liên tiếp. Tiếng nổ vang lên, đất đá bắn tung. Chúng tôi tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Trong lúc chạy, tôi vấp ngã. Một chiếc dép tuột ra, rơ
Năm đó, tôi mười tám tuổi, mới nhập ngũ. Trước ngày lên đường, mẹ tôi đưa cho tôi một đôi dép cao su và dặn:
“Đi đâu cũng nhớ giữ gìn, có dép mà đi cho đỡ đau chân con ạ.”
Tôi cười, mang đôi dép vào, không nghĩ rằng nó sẽ theo mình qua bao nhiêu gian khổ.
Một đêm, đơn vị tôi đang hành quân thì bất ngờ bị tập kích. Bầu trời bừng sáng, những “hoa lửa” rơi xuống liên tiếp.
Tiếng nổ vang lên, đất đá bắn tung. Chúng tôi tản ra tìm chỗ ẩn nấp.
Trong lúc chạy, tôi vấp ngã. Một chiếc dép tuột ra, rơi lại phía sau.
Tôi quay lại nhìn.
Chỉ một khoảnh khắc thôi.
Rồi tôi quyết định… tiếp tục chạy.
Vì phía sau tôi, “hoa lửa” vẫn đang rơi xuống.
Sau trận đó, tôi chỉ còn một chiếc dép.
Những ngày sau, tôi vẫn đi tiếp — một chân dép, một chân đất. Đau, rát, nhưng tôi quen dần.
Một người đồng đội thấy vậy, đã đưa cho tôi chiếc dép của anh ấy, vì anh còn một đôi khác.
Tôi nhận lấy, không nói được lời nào.
Chiến tranh qua đi, tôi trở về. Đôi dép năm xưa không còn, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên.
Mỗi khi nhìn xuống đôi chân mình bước đi trên con đường làng yên bình, tôi lại nhớ đến đêm hôm ấy — đêm tôi bỏ lại một chiếc dép giữa “hoa lửa”.
Không phải vì tôi vô tâm.
Mà vì lúc đó, sống sót là điều duy nhất quan trọng.



