Đôi mắt của Lực
Đôi mắt của Lực
Lực bị thương ở mắt sau một lần bom nổ gần. Một bên mắt của cậu không còn nhìn rõ. Nhưng Lực không chịu nghỉ. Cậu vẫn tham gia công việc cùng mọi người. Chỉ là đi chậm hơn, cẩn thận hơn. Có lần tôi hỏi cậu có sợ không. Lực cười: “Sợ thì vẫn làm thôi.” Câu nói đơn giản nhưng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Không phải không sợ, mà là vượt qua nỗi sợ. Lực dạy chúng tôi điều đó bằng chính cuộc sống của mình. Trong chiến tranh, những con người như vậy không hề hiếm. Nhưng mỗi người đều để lại dấu ấn riêng.



