ĐÔI MẮT ĐẾM "TỬ THẦN" VÀ NHỮNG MÙA HOA BẤT TỬ: MỘT CHIỀU NGHE NGƯỜI CON GÁI SÔNG LA KỂ CHUYỆN P2
"Bài dự thi là cuộc gặp gỡ đầy xúc động giữa một sinh viên thế hệ mới và Anh hùng LLVTND La Thị Tám. Qua câu chuyện về 200 ngày đêm đếm bom nổ chậm tại ngã ba Đồng Lộc, tác phẩm khắc họa sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ thời chiến, đồng thời khẳng định lòng biết ơn và trách nhiệm cống hiến của thế hệ thanh niên hiện nay."
Là một sinh viên thế hệ Gen Z , thế giới của tôi vốn dĩ chỉ xoay quanh những bản vẽ đồ án, những dòng code lập trình, những mạch điện tử và các cỗ máy tự động hóa. Lịch sử, đối với tôi trước đây, thường chỉ là những dòng chữ ngay ngắn nằm im lìm trong sách giáo khoa, là những con số năm tháng khô khan mà tôi cố ghi nhớ để vượt qua các kỳ thi. Nhưng rồi, cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” đã gieo vào lòng tôi một sự tò mò vô hình. Tôi quyết định gập máy tính lại, bước ra khỏi phòng thí nghiệm để đi tìm những trang sử sống.
Và tôi đã tìm đến bà – Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Thị Tám, nguyên mẫu của ca khúc nổi tiếng "Người con gái sông La".
Trong buổi chiều tháng Tư đầy nắng, tôi đứng trước căn nhà nhỏ bình yên. Khi cánh cửa mở ra, đón tôi không phải là một "bức tượng đài" xa ngái, mà là một người bà với mái tóc điểm bạc, nụ cười hiền hậu và đôi mắt hằn in những vết chân chim của thời gian. Không khí trầm mặc, thoang thoảng mùi hương trầm trên bàn thờ gia tiên khiến nhịp tim tôi bất giác chậm lại. Giây phút đôi bàn tay nhăn nheo, ấm áp của bà nắm lấy tay tôi, tôi chợt nhận ra mình đang chạm vào cả một thời kỳ bi tráng của dân tộc. Lịch sử không ở đâu xa, lịch sử đang hiện diện bằng xương bằng thịt ngay trước mắt tôi, thở nhịp thở của hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt.


